Phanxine’s world Tôi muốn chia sẻ những suy nghĩ của tôi về phim ảnh, báo chí và cuộc sống.

19Nov/0938

Quick Review: Định Mệnh Chơi Vơi, Giáng Sinh yêu thương

choivoi

Lẽ ra tui sẽ viết một bài review rất chơi vơi về phim Chơi vơi, đầy định mệnh về phim Định mệnh (aka Lũ chóa khốn noạn tự Inglorious Basterds) và đẫm tình yêu thương về phim Giáng sinh yêu thương (aka Christmas Carol). Thế nhưng cơn lười xâm chiếm cộng với lịch ăn chơi đã kín nên không có nhiều thời gian, cộng thêm nếu viết ra ba bài thì nội dung chủ yếu chắc chỉ toàn mắng mỏ các bạn nhà báo xem phim mà không hiểu nhưng vẫn bày đặt bình phim, trong khi sau khi xem Giáng sinh yêu thương xong thì bài học rút ra là không nên cay nghiệt với những kẻ thua kém mình nên thôi, quyết định cho ba phim này vô một tô rồi trộn lên. Dĩ nhiên ba phim không có liên quan gì tới nhau hết đó, nhưng nhờ có chất súc tác (tui biết là chất xúc tác nhưng cái này đặc biệt, ta gọi là súc tác) là trí tuệ của một số bạn nhà báo đã giúp tui trộn ba phim này vô mà vẫn dính như thường!
1. Nhiều bạn nhà báo xem phim Chơi Vơi xong thì khóc lóc rằng xem xong không hiểu gì cả nhưng cảm xúc rất đã, rất chơi vơi (!!?), nhưng một số còn bảo là xem xong chả biết mình cảm thấy thế nào. Hoàn toàn thông cảm với các bạn nhà báo, nói chung cũng tương tự mấy đứa cháu nhà tui xem phim nghệ thuật thì tuị nói cũng đờ mặt ra không hiểu gì luôn, nên nếu tui nói các bạn nhà báo không hiểu gì đó thì chả khác nào tui cũng đang nói xấu cháu tui nên tui quyết định là thông cảm. Tui chỉ có đôi lời là nếu cái gì mình không hiểu, không biết thì tốt nhất là không nên nói chớ mắc mớ gì không hiểu rồi phán này phán kia?
Nguyên tắc quan trọng của viết phê bình phim là phải hiểu bộ phim, và mục đích của người viết phê bình phim là phân tích để người xem hiểu bộ phim. Mình không hiểu thì lấy cái quái gì ra mà phân tích với chả phê bình.
Nhưng tui thông cảm với các bạn vì ở nước ta thì đa phần là dòng đời nó thế nên tóm lại có nói thì các bạn vẫn lì mặt ra viết phê bình thôi, chứ không viết người ta bảo mình quay lưng với nền điện ảnh nước nhà. Với không viết thì không có nhuận bút rồi lấy gì mà sống trong tình trạng giá vàng giá đôla đang tăng cao chóng mặt mà nhà nước chưa chịu nhập vàng về.
Quay trở lại Chơi Vơi. Vì thấy các bạn nhà báo xem Chơi Vơi xong mà không hiểu dù bộ phim với tui và hầu hết những bạn bè mà tui quen biết đều thấy là không có gì mà khó hiểu (chỉ khó hiểu vì sao lại có người xem xong mà không hiểu?) nên Megastar rất vội vàng nhập ngay một phim vô cùng dễ hiểu và có thông điệp rõ ràng về: Giáng sinh yêu thương. Cái phim này đúng là dành cho các bạn nhà báo kể trên vì nếu các bạn mà xem về nói không hiểu nữa thì các bạn đúng là hình ảnh của thằng nhóc trong phim chui dưới chân ông Hồn ma giáng sinh hiện tại (một đứa là Dốt nát, một đứa là Bần cùng, mấy bạn tự chọn). nhưng tui tin chắc là không bạn nào xem xong mà không hiểu đâu, các bạn phóng viên kể trên (đặng các bạn phóng viên khác không nói tui quy chụp cả đám) căn bản là cũng có kiến thức.
Giáng sinh yêu thương kể về một ông già keo kiệt bủn xỉn. Chỉ cần 30 giây đầu phim ta đã biết cha này keo kiệt bủn xỉn ra sao, nhưng sợ khán giả chưa hiểu (sợ chớ sao không, mấy bạn phóng viên thường thắc mắc) nên sau đó ông già này tiếp tục nói ra rất to: tao rất ghét Giáng Sinh, tại sao phải nghỉ ngơi chứ, cút hết đi tao chỉ thích sống một mình thôi. Sau đo ông già về nhà và đoạn này thiệt là rùng rợn làm tui dẹp luôn ý tưởng dắt cháu tui đi xem phim này (dù nó dễ hiểu): có con ma hiện ra. May mà phim chiếu ở VN là phim thường màn hình phẳng chớ mà nó chơi 3-D thì chắc bà con trong rạp la hét gào rú như chơi trò chơi cảm giác mạnh. Con ma hiện ra vô cùng ớn lạnh mà nó cứ quăng cái cục sắt vô mặt mình vậy đó. Xong rồi con ma nói, ông gì, ông sẽ chết trong đau khổ cô đơn, hồn ông sẽ bị tù túng như tui đây. Đêm nay sẽ có 3 hồn ma xuất hiện ám ông đó nha.
Thế là 3 con ma kia lần lưọt hiện ra, con đầu hiền weo còn con sau thì hung dữ. Con đầu là Hồn ma Giáng sinh quá khứ, sau đó là Hồn ma giáng sinh hiện tại, sau đó là Hồn ma giáng sinh tương lai. Mấy con ma dắt ông già về quá khứ cho ông thấy thời xa xưa ông vui ve hồn nhiên thế nào, làm ông gì nhớ quá trời quá đất, xong sau đó cho ổng xem bi giờ ổng sống xấu xa quá ai cũng ghét ổng, rồi những người thân xung quanh ổng chịu đau khổ vì ổng, thằng con trai của ông thư ký làm việc cho ổng bị bệnh nặng mà ba nó nghèo quá nên không cứu nổi nó, rồi đủ thứ nên ông già xúc động quá khóc giờ tui phải làm sao đây, tui xin hứa tui sẽ làm người tốt. Nhưng mà đâu có dễ, ổng phải bị trừng trị, ghê rợn lắm đó nha. Xem cái đoạn đó xong tui mới suy nghĩ mình không nên ác nghiệt với bọn Ngu dốt và bần cùng nữa nên có tự hứa với lòng không nói xấu các bạn nhà báo nữa, đặng sau này chết không bị như ông già đó, va sẽ giúp đỡ những người xung quanh mình. Kết thúc phim, sợ các bạn phóng viên chưa rút ra bài học để về viết báo, một nhân vật trong phim - mình không nói ra để không bị mang tiếng là spoiler - nhìn thẳng về phía khán giả đã nói luôn ý nghĩa của bài học chân lý trong phim luôn đó. Thiệt là tiện ghê vậy đó! Hy vọng các bạn phóng viên có những bài viết về bộ phim hay và đầy ý nghĩa như phim Giáng sinh yêu thương.
2. Ai cũng hỏi tui là thấy phim Chơi Vơi sao? Rồi mong chờ tui review phim Chơi Vơi. Có nhiều thứ trong phim tui rất thích nha. Chẳng hạn tui thích mấy thứ lãng đãng trong phim, những câu chuyện dây dưa râu ria tưởng không ăn nhập gì với nhau nhưng thiệt ra nó là những chấm phá cho một bức tranh được vẽ phác họa - tức không có gì rõ ràng nhưng lại nhiều chi tiết nhỏ. Dĩ nhiên có người thích, có người không thích kiểu này. Ở USC tui học thì người ta gọi đây là kiểu slice of life - nhát cắt cộc đời, tức là đời sao thì cho lên phim vậy. Kiểu này vừa dễ làm vừa không dễ làm. Dễ làm vì như Lê Hoàng nói rất đanh đá trên tờ Thể Thao Văn Hoá đại loại là viết kiểu dó ai mà chả viết được, vì nó chả có chuyện gì cả, cứ thế mà viết thôi. Nhưng khó làm vì đúng là nó thế nhưng người làm người kể phải có duyên thì người xem mới ngồi theo dõi. Nhiều người ăn nói có duyên kể chuyện linh tinh cũng nhiều người ngồi nghe - điển hình là qua blog Mất Dép mà đọc nha, kể có cái chuyện bả đi máy bay từ Singapore về Việt Nam mà viết cho cả trang 3000 chữ luôn nhưng đọc vẫn thấy thiệt hay (hé hé).
Nhưng Chơi Vơi có một câu chuyện xuyên suốt rất rõ ràng - một cô gái trẻ lấy chồng mà không được nếm mùi tình dục. Nó là câu chuyện rất Việt Nam - những chuyện ai cũng thèm mà không ai dám nói. Mọi nhân vật trong phim đều có những ước mơ/ đam mê của họ, thầm kín hoặc không thầm kín. Là một thằng con trai không bao giờ muốn lớn và được ngủ một mình, một bà mẹ luôn muốn con trai mình nhỏ bé như ngày nào, một văn sĩ không tìm ra câu trả lời cho cảm xúc của mình, một con bé con ước ao được tắm vòi sen, một người đàn bà thèm khát nụ hôn từ người đàn ông đào hoa, một ông già mê mẩn con gà chọi ....
Nhưng không như một số bạn nhà báo không hiểu mà có cảm xúc mãnh liệt, tui xem Chơi Vơi thì hiểu nhưng chả có thấy cảm xúc nào. Tui hoàn toàn hiểu được vì sao. Chỉ cần xem 15 phút đầu tiên của Định Mệnh sẽ thấy ngay vì sao xem Chơi Vơi tui không cảm xúc.
3. Inglorious Basterds mở đầu bằng một chương đủ làm một phim ngắn xuất sắc, mà ở đó, người xem như tui xúc động hồi hộp mà có lúc nghẹt thở. Cô bạn xem chung với tui đưa tay lên che mắt quay mặt đi vì sợ. Tui nghĩ, tui ước gì tui làm được một phim mà khán giả có thể phản ứng như thế - khóc, cười, vui, buồn, sợ h4i, hồi hộp. Quentin Tarantino là bậc thầy của điều đó chỉ với 15 phút đầu phim. Và có gì trong 15 phút ấy? Hành động cháy nổ? Quần áo cởi ra? Chạy đụng cột điện trượt vỏ chuối té? Không, chỉ là thoại, cuộc đối thoại dài của hai nhân vật. Vì sao ông ta có thể làm được điều đó? Có rất nhiều điều, nhưng chủ yếu có 2 điểm: a. đạo diễn biết tiết lộ thông tin đúng thời điểm để khán giả hiểu chuyện gì đang xảy ra mà vẫn bất ngờ và hồi hộp và b. khán giả được biết nhân vật đang nghĩ gì.
(spoiler - ai chưa xem đừng đọc)
a. Ở đầu phim, ta đâu có biết cái ông kia có giấu dân Do Thái hay không, mà có giấu thì cũng đâu biết ổng giấu ở đâu, nên ta xem trò mèo vờn chuột ta chỉ bực mình giùm ổng thôi vì cái tuị Đức này nó làm phiền ổng quá. Có điều kể từ khi ta biết mấy người kia nằm ở dưới thì ta nói tim mình đập thình thịch vậy đó. nếu mình biết ngay từ đầu là mí người Do Thái nằm dưới sàn nhà thì đến giữa đoạn đó mình hết hồo hộp vì tim đập thình thịch cũng có giới hạn thôi chớ, mà nếu vậy đến lúc cao trào thì tim mình nó mệt quá nó sẽ không thèm lên cao trào chung. Cho nên việc quyết định cho khán giả biết mí người kia nằm dưới thiệt là hay.
Mà cả hai người chơi đấu trí đều nói dối, lời thoại chỉ là bề mặt thôi, cả hai người đó không ai nói cái mà họ muốn nói một cách toạc móng heo ra. Họ nói lòng vòng, họ nói quanh co. Thằng cha Đức Quốc Xã kia đi vô xin uống sữa, khen sữa ngon, khen con gái ông này đẹp. Chả có khen thiệt không? Không. Chả có thèm sữa thiệt không? Không. Rồi ông kia thì nói dối từ đầu tới cuối khỏi bàn cãi rồi. Cái hay của người viết thoại cũng như người diễn viên cũng như người đạo diễn chính là nghĩa đen của lời thoại chả có ý nghĩa gì, quan trọng là subtext của nó là gì, ẩn chứa sau câu nói đó là gì.
b. Chúng ta biết nhân vật nghĩ gì, thông qua cách nói chuyện của họ, qua đôi mắt của họ, qua sự giấu diếm cảm xúc của họ ... Nếu bạn để ý, người đàn ông kia phải dồn nén nỗi sợ hãi của mình vào trong, ông ta tuyệt nhiên không tỏ ra sợ hãi, nhưng chúng ta vẫn thấy được sự sợ hãi đó. Cũng như sự ranh ma của thằng cha Đức Quốc Xã. Vì sao: vì chúng ta có những cảnh cận đặc tả những điều đó. Nó như đập vào mặt người xem và cho họ biết một cách rất rõ ràng tâm trạng của nhân vật. Mà khi chúng ta biết họ nghĩ gì, (biết chứ không phải đoán mò) thì chúng ta hiểu họ. Khi chúng ta hiểu họ, chúng ta cảm thông với họ, chúng ta đi cùng họ. Máy quay nằm ngay trong cảnh quay, chúng ta thấy cái nhân vật thấy, chúng ta sống và hít thở với họ...

Vì sao tui lại nhấn mạnh hai điều này? Vì phim Chơi Vơi không có cùng cách làm. Phim hiếm có cảnh cận. Phải mất 15 phút mới có cảnh cận đầu tiên của phim, và nó không thuộc về nhân vật chính (của Hải Yến) mà thuộc về nhân vật phụ (Phạm Linh Đan). Yến có được một hoặc hai cảnh cận, mãi về sau. Các nhân vật khác cũng hiếm khi có cảnh cận. Phim sử dụng hầu hết là cảnh toàn, máy quay đặt bên ngoài phạm vi hoạt động của nhân vật, như có một người nào đó đứng ngoài chứng kiến câu chuyện. Rất nhiều trong phim là cảnh quay từ đằng sau lưng, nếu không sau lưng thì mặt của nhân vật nằm trong bóng tối (ngay cả do lỗi kỹ thuật là vì máy chiếu tối thì vẫn là một sai lầm trong bố cục khung hình khi điểm sáng nhất - cũng là điểm lôi kéo mắt người xem - lại không nằm ở nơi cần nhìn) nên người như tui không biết được nhân vật nghĩ gì. Khi không biết, tui phải đoán, phải tưởng tượng. Có người cho rằng người làm phim phải để khán giả tự do bay bổng cảm xúc, nên đó là một phong cách. Nhưng sự nguy hiểm ở chỗ khi cho phép người xem bay bổng, người làm phim cũng phải chấp nhận một sụ thật: không phải ai cũng bay bổng và tưởng tượng như mình.
Nhưng với cách làm này, đạo diễn 'cứu' được nhiều thứ - những người xem có kinh nghiệm cảm xúc nhiều sẽ tự điền vào chỗ trống đó. Họ có một chỗ để tự tưởng tượng và bay bổng, mà vì thế, bộ phim được làm không chỉ bởi người đạo diễn mà còn bởi chính những cảm xúc của người xem lấp đầy vào đó. Theo như lời đạo diễn kể hôm họp báo mà tui nghe kể lại, trong quá trình làm phim, anh cũng như cả đoàn phim cũng không hiểu bộ phim và để bộ phim lôi đi lôi đi, nên vừa làm vừa hiểu ra, nên tui tin rằng chỉ với cách này mới giải quyết được vì việc diễn viên không biết nên diễn thế nào. Phong cách hạn chế quay cận này có ưu thế của nó nhưng đồng thời nó nguy hiểm, vì nó đặt người xem như tui ra khỏi cuộc đời của các nhân vật trong phim. Tui, cuối cùng, vẫn chỉ là kẻ ngoài cuộc ngó vào cuộc đời của người ta. Có xúc động thì cũng chỉ may may mà thôi, chứ không mãnh liệt, không day dứt...
Thế nên trong phim tui thấy thích Linh Đan, Hải và bé Miên bởi họ là ba nhân vật có sự rõ ràng về cảm xúc nhất nhờ những cảnh quay cận. Cũng nhờ đó, tui chia sẻ với họ rất nhiều. Tui thích sự run rẩy của Cầm, khi cô cố nén chặt tình cảm của mình, khi cô không thể thở trong tấm ckhăn trùm xông hơi, khi cô không thể viết được sau cú điện thoại của Duyên. Tui thích Miên, vì sự hồn nhiên trong sáng của em, diễn như không, như thở, như thể chính đó là cuộc đời em vậy. Tui thích Hải cũng vì thế, nhẹ tênh, như cuộc đời của cậu ngoaì đời cũng thế, một chàng trai hồn nhiên với những mặc cảm tự tin không nói được. Tui cũng thích Vi vì nét đẹp rất đàn bà của cô, vì cái sức sống ngồn ngộn, cái khao khát một tình yêu và cả tình dục như thể muốn bục ra khỏi cơ thể kia vậy.
Mà điều đó cũng không khiến tui cảm thấy rất thích bộ phim vì câu chuyện rốt cục là về cô Duyên chứ không về ba người kia. Mà cô Duyên thì dù nhiều bạn khen lấy khen để bạn Hải yến (kiểu trước giờ yến diễn dở lắm nên diễn như trong phim này thế là xuất sắc rồi) thì tui thấy Yến có một vai hợp vai, kiểu hồn nhiên trong sáng như Chuyện của Pao cái đoạn tỏ tỉnh bên bờ rào đá.
Ai khen phim quay đẹp thì khen, tui thì không thích. Tui không chê ánh sáng xấu, tui cũng không chê khung hình xấu (dù cũng có nhiều bố cục khung hình rất khó chịu), mà phải nói là hình ảnh trong phim đẹp, nhiều doạn rất đẹp, rất Việt Nam, rất Hà Nội, nhưng tiếc thay nó không ăn nhập cũng như không phục vụ gì cho bộ phim cả. Chẳng hạn cảnh đầu phim, cậu Hải ngồi trong xe taxi, lẽ ra chúng ta phải nhìn Hải nhưng mọi người trong rạp đều xì xồ 'thằng nhỏ kia xinh thế', thằng nhỏ đó là một thằng nhỏ nào đó chả liên quan gì tới bộ phim đứng ở ngoài đường nhưng nó nổi bật nhất, nó ở điểm sáng nhất và nó ở vị trí trung tâm nhất!
Nói tới nói lui thì cũng đi tới kết luận một chút: tui thích Chơi Vơi nhưng không có phải rất thích, vì phim xem dễ chịu, và nó có một hương vị lạ, khác với các phim Việt Nam khác. Hơn nữa, như tui nói, lối kể chuyện của Chơi Vơi dễ mà khó, mà tui thấy rằng, xem Chơi Vơi, cái duyên của người kể chuyện đủ để giữ chân tui lại đến hết phim, và cho dù cho đến cuối cùng có nhiều câu chuyện tưởng như chưa giải quyết, như bỏ ngõ, thì thật ra, mọi thứ cũng đã được khép lại một cách ý nhị rồi... Còn cái cảm giác của tui xem xong mà tui tiếc vô cùng vì giá như mà.... thì, cái giá như đó không phải là phim của Buì Thạc Chuyên mà là phim của phanxine... Hehe, những thứ chuyên môn khác thì thôi tui nói với đạo diễn luôn chứ tui viết ra đây cũng chẳng để làm gì hết.

Tui nghĩ rằng Chơi Vơi cũng là một phim đáng xem, dù bạn thích hay không thích phim Việt Nam thì cũng nên xem để biết rằng có một phim Việt Nam không giống những phim Việt Nam khác, với một lối kể chuyện khác, nhưng nó cũng rất Việt Nam. Có lẽ cái hay nhất của Chơi Vơi là nó mang hơi thở cuộc sống hiện đại của giới trẻ hôm nay, với những tâm tư của thế hệ hôm nay.

(PS: Để các bạn phóng viên khỏi nhột thì những bạn được nhắc tới trong bài viết là những bạn nào xem xong về viết bài về phim Chơi Vơi mà ghi rằng phim khó hiểu xong rồi phán này phán kia, nếu bạn không có trong diện đó thì đừng buồn nha, bạn không trúng số :D )

Comments (38) Trackbacks (0)
  1. Hé hé, entry dài mà hay wá mợi, lẩu thập cẩm mà đậm đà hương vị ghê =))

  2. Chòi, gõ icon *cười lăn cười bò* mà nó ra cái icon cười nham nhở vậy là sao :hihuchihuc:

  3. Phỏng vấn anh 5′ hehe:

    - anh có nghĩ rằng việc một đạo diễn và cả một đoàn làm phim của mình làm phim mà không hiểu mình đang làm cái gì nghe nó hơi tức cười không?

    - anh có cảm thấy Chơi Vơi và cách làm phim của Chơi Vơi có gì đó liên hệ với Vương Gia Vệ và phim của VGV không?

    - anh có nghĩ tên sỹ quan người Đức trong IB đồng tính không :))

  4. @Deep:

    trả lời trước xem có trúng ý kiến anh Nê không nào

    - Cái này vừa tức cười mà lại vừa không. Về mặt kỹ thuật, đoàn làm phim phải chuẩn bị rất kỹ nhưng về nghệ thuật thì luôn còn chỗ để ngẫu hứng và sáng tạo thêm. Không hiểu mình chỉ là một cách nói, ngôn ngữ không bao giờ chuyển tại được hết thực tế.

    - hoàn toàn không liên quan gì đến VGV. Bạn nên xem lại VGV

    - chưa xem nên hem bít

  5. @deep: trả lời kiểu 5′:
    - không
    - không
    - không

    để trả lời dài hơn:
    - Phim của David Lynch không có mấy ai hiểu, diễn viên còn không biết nội dung phim là gì luôn :) và chuyện đó cũng ko có gì là bất thường. Hơn nữa, nói ‘không hiểu’ chỉ là một cách nói.
    - Không thấy có gì liên quan cả, nói chung là hai kiểu phim khác xa nhau
    - Không lẽ mọi tên phát xít tàn nhẫn độc ác đều là gay hết hehehe

  6. Tôi thấy Chơi Vơi không xuất sắc như mình mong đợi, không khó hiểu hơn một chút nữa, không chẳng có gì để nói hơn một chút nữa, không thiếu vắng điểm nhấn hơn một chút nữa, không có anh Thổ “hoàn lương” như ở cuối phim… nhưng nó là một bộ phim tốt. Các bạn phóng viên trong vụ bình luận này thì đúng là tệ rồi, nhưng tôi nghĩ tệ hại hơn cả là Lê Hoàng.

  7. phim chu Ba dv cung ko biet so phan cua minh
    chu Ba thi biet

  8. Em cũng thấy câu chuyện của Chơi Vơi kết khá trọn vẹn với cuộc đời của mỗi con người. Ai cũng có được cái mình cần. Lúc xem cũng thấy sao mặt người tối quá, nhưng em lại nghĩ ánh sáng trông rất giống ánh đèn tuýp, tối om xanh lè, Việt Nam thì toàn dùng đèn tuýp.

  9. Hehehe…tui thich cach phe binh “các bạn phóng viên” cua anh. Qua chinh xac, chang hieu sao kieu viet bai pha’n nhu tha’nh sống lại thuong hay xuat hien o cac phong vien mang Van hoa Van nghe va The thao.

  10. Viết sai tên phim rùi kìa: Inglourious Basterds nha. Phim này tui chấm hay nhứt năm, mặc kệ còn phim gì sắp chiếu nữa nha. Năm nay hem có nhiều phim hay, chấm cái được liền. Phim này thích từ cái chapter 1 đến cái tên phim viết tay.

    Chưa coi Chơi vơi nên hem biết nói gì. Nhưng nghĩ nếu như là cha Chuyên thì tui sẽ khoái bởi vì ít ra cũng có nhiều người nói về phim mình (dù nói trớt quớt) và sẽ rung đùi hé hé chúng mày nói chỉ có thế thôi sao. :hihuchihuc:

    Cái bài này đọc xong xao mờ tui cũng cảm thấy choi dzoi nha :hihuchihuc: :hihuchihuc:

  11. thich doan “tự điền vào chỗ trống”

    tui hay ddie^`n sai lam :tungtang:

  12. Tôi không thích Chơi vơi vì thấy nó bắt chước phim nước ngòai và của cả đd Trần Anh Hùng nhiều quá, mà “phiên bản” thì khó gọi là hay. Kịch bản ban đầu của Phan Đăng Di thật sự hay, độc đáo và mới, nhưng mà thành phim qua tay Bùi Thạc Chuyên thì không còn gì nũa. Đáng tiếc.
    Gửi các bạn đọc thử một comment trên báo Thể thao & Văn hóa về phim Chơi vơi.
    Xem Chơi Vơi xong thì lơ lửng.

    Một cô Duyên tính cách không rõ ràng…qua một diễn xuất cưng cứng, một giọng lồng tiếng gường gượng và lời thoại ngô nghê, thì có cảm giác như cô ấy hơi đa đá. Nàng Duyên vụng về đứng ôm khư khư bộ váy cưới xem mẹ chồng chăm sóc anh chồng say xỉn trong đêm tân hôn. Cô Duyên đang lễ tổ tiên cạnh chồng thì cười ngơ ngơ ghé tai xem chồng khấn gì, rồi ôm chồng rủ rê chuyện í…trước bàn thờ. Nàng Duyên cười ngơ ngẩn ngoài phố với gói cốm trên tay vừa đi vừa bốc ăn. Thú thực chứ mình cũng gái Hà Nội mấy chục năm rồi không thấy con gái Hà Nội thanh lịch có kiểu ăn cốm như trẻ con ăn xôi lạc vậy….hình ảnh thằng Bờm cười hả hê với nắm xôi còn có tính cách hơn.
    Nàng Duyên nào mà vô ý, giữa cái lúc bà nội bận rộn bán phở buổi sáng, khách hàng nườm nượp mà cứ chìa mấy cái hình ông nội với cô gái khác ngày xưa để ỏn ẻn hỏi chuyện. Bà bận bỏ cha, còn phải thái thịt bò. Mình đoán là người ta muốn đưa cảnh quán phở Hà Nội vào phim nên đành phải để nàng Duyên xuất hiện ở hàng phở trong một tình huống vô duyên như thế.
    Nàng Duyên nào mải đi ăn với giai trong nhà hàng đẹp để tối về vứt cho chồng cái bánh bao khô khốc. Ấy vậy mà đến lúc chơi vơi thì lại đòi được thương cảm như chị Dậu thì khó qúa. Nàng Duyên dường như được tạo nên để khắc hoạ người phụ nữ trăn trở với những xáo trộn và chơi vơi trong cảm xúc. Nhưng mà nhân vật này đã đủ sâu sắc như vậy chưa khi nàng yêu chớp nhoáng 3 tháng thì cưới một anh chồng trẻ con…Nghe thì như yêu say đắm….Song rồi cũng lại sa vào tay anh Thổ dễ như ăn kẹo…để rồi chơi vơi. Có thể nàng thực sự không làm mọi thứ dễ như ăn kẹo nhưng mà phim để cho người ta có cảm giác vậy đấy.
    Còn cái cô nhà văn Cầm được xây dựng thành một loài kì hoa dị thảo nào đó, mà vừa xuất hiện đã đập vào mặt người ta câu tuyên ngôn là chỉ hợp với đám ma, không hợp với đám cưới. Rồi suốt ngày trong căn phòng u tối vắt vỏ cam vào măt. Nếu không đọc được các bài PR trước rằng nàng Cầm yêu nàng Duyên, thì có lẽ xem fim có đến hết cũng chả nhìn ra nổi vấn đề. Mà xem mãi cũng chưa thây đoạn nào cô Duyên trăn trở chơi vơi vì tình cảm đồng tính với cô Cầm. Hay là cái đoạn cởi trần xông lá cảm chung nhỉ. Hồi bé, chị em đứa nào chả tắm chung
    Nàng đầu trọc ngực bực do Linh Dung thủ vai thì không biết xuất hiện vào để thêm gia vị gì. Một người đàn bà ăn mày tình yêu của anh Thổ suốt 6 năm không được một nụ hôn, và sau đó tự tử vì biết anh Thổ đã hôn Duyên, mà tận 6 năm sau..khi mà rõ rang anh Thổ trong suốt 6 năm đấy chả có 1 mình cô Duyên. Anh Thổ làm gì không biết, chỉ biết đẹp trai hấp dẫn, sát gái, nhưng rất kiệm lời vì suốt phim rất ít khi anh nói, nếu có chăng thì là 2-3 câu vô nghĩa…việc của anh là ngồi ở nhà và chờ gái đến. Ấy vậy mà nàng ngực bự lại sẵn sàng chết vì không có nổi một nụ hôn của anh, để lại cô con gái 5 tuổi bị điếc rất cần có nàng. Và không hiểu sao một đứa bé bị điếc lại cứ phải cầm cái chuông ở tay để rung rung trong khi mình tưởng chỉ có ngưòi khiếm thị mới cần âm thanh để nhận tín hiệu.
    Những nhân vật khó hiểu đó di chuyển trên một nền hình ảnh âm u của những căn nhà Pháp cổ, lúc nào cũng tôi tối vì thiếu điện với những chi tiến rời rạc, lơ lửng, và hài hước Đến giờ nay vẫn có cô Cầm thích gội đầu bằng chanh, múc nước bằng gáo dừa từ một cái thau bé bằng nổi lẩu. Đoạn này có hơi hướng của Mùi đu đủ xanh…nhưng tiếc là đạo diễn lại để cô dùng dao thái lan sáng choang để cắt chanh. Con dao thái lan đặt bên cạnh chiếc gáo dừa thì thật là sự hiện diện thành công giao lưu văn hóa quốc tế.
    Những cảnh sexy chơi vơi kiểu như cô Linh Dung xuất hiện thật gây sốc với quả đầu trọc và hai trái bưởi bóng nhễ nhại, lúc lỉu trên áo cooc-xê đen. Chiến vậy mà cũng chỉ dám ngồi chầu vuốt tay lông tơ tay anh Thổ…kiểu đầu voi đuôi chuột. Hay nàng Duyên mặc quần lót áo may ô nằm ngủ quay mông vào khán giả…thiếu mỗi cái bỉm khéo lại giống quảng cáo bỉm. Đã thế lại cứ nằm mãi…và anh chồng thứ đứng ngó trân trân.
    Bà mẹ cô Cầm thì run rẩy gom góp cả đời nghề thêu để thêu cho con gái chiếc váy cưới mà liếc qua tướng phướn đám ma. Nhìn lại Nam Phương Hoàng Hậu ngày xưa cũng đâu có mặc hoa văn đấy. Gìn giữ văn hoá hay quảng bá văn hóa nhưng đầu có nghĩa là xa rời thực tế nhỉ?
    Cô Duyên hăm hở lục được nhật kí người tình của ông nội, nằng nặc giữa lúc bà nội bán phở bận rộn bắt bà trả lời….bà không trả lời cháu vào hỏi ông, mà ông thì….đang sống thực vật chỉ còn thoi thóp thở, ăn phải có người đút. Nàng đem câu hỏi ấy về thảo luận với cô Cầm, xem tên những người đàn ông viết tắt trong nhật kí, thì ai là ông nội nàng. Sau một hồi suy nghĩ không ra, cô Cầm tuyên bố…những người yêu nhau thường có biệt danh. Nàng quả là nhà văn thông minh….và câu chuyện phá án dừng chơi vơi ở đó.
    Bộ phim đã rất thành công khi để lại cảm giác chơi vơi trong khán giả vì đang xem tự nhiên ồ lên: ơ hết rồi à???.

  13. tại em thấy bạn đó có vẻ tàn ác với phụ nữ nhưng đi với nam có vẻ thích thú, đặc biệt là phản ứng ghê rợn trước cái chết của thằng binh sĩ lái xe khúc cuối, tự nhiên coi khúc đó nhớ nhân vật Đông Phương Bất Bại :))

  14. hix, đồng ý với hoai huong, mà phim này có gì đâu mà không hiểu, phim này đúng là có phần hơi lạ với mấy phim khác của VN, nhưng điều này không có nghĩa là phim hay. Mà phim kiểu này cũng có cả đống rùi, không phải là hàng hiếm. Tui cho rằng Phạm Linh Đan, Hải yến và Trí Nguyễn, chả ai diễn cho ra nhân vật của mình, nhất là phần tiếng của Linh Đan. Hải Yến, xin lỗi, chưa thấy tiến bộ chút nào, còn Trí Nguyễn, chỉ thấy anh này đánh đấm là ok thôi. Tui thích Duy Khoa và hai cha con ông đá gà hơn. Tui nghĩ tại ông Nê muốn xem hết phim của anh Chuyên, chứ đa phần không ngồi lại được tới giữa phim đâu.

  15. Thứ nhất, phim này quá dễ hiểu, chỉ là chuyện một người đà bà đứng giữa một tình yêu thơ mộng trẻ con và một khao khát dục vọng quá đỗi bình thường, chơi vơi giữa hai cái chỗ ấy
    Thứ hai, kiểu như phim này thì có nhiều rồi. Nhưng tớ tự hỏi sao cứ phim nghệ thuật VN lại cứ phải chậm chậm buồn buồn, u u tối tối, lời thoại thì cứ như đang được thuyết minh từ tiếng nước ngoài ấy (xem film này thấy có hơi hướng Mùi Đu Đủ Xanh, diễn xuất của bà Yên Khê phải nói là quá tệ, nhan sắc cũng không đủ gỡ gạc lại mà phần tiếng Việt là cho rớt đài luôn, hay tại ông chồng bả thích bả đóng như vậy ta?)
    Thứ ba, phim này diễn xuất của Hoàng Hải là đậm nhân vật nhất (hay tại do được quay cận nhiều nhỉ?), cô bé Miên cũng rất sinh động, còn chị Hải Yến thì đúng là thật dở hơi, chị này mặt mày cứ tơn tơn (giống như bà Yên Khê nhưng đỡ hơn một chút)Hải Yến cũng không hợp để đóng một cô gái ngây thơ thanh khiết chút nào. Chợt thèm được thấy một khuôn mặt ngây thơ trong trẻo kiểu như Claire Danes trong Romeo + Juliet (phim này coi mắc cười lắm), hay của cô Như Quỳnh trong “Mối tình đầu”. Tớ không hề cảm thấy một cô gái trong sáng, đầy sức sống, ngồn ngộn khao khát hay một sự hấp dẫn nào ở Hải Yến cả. Nhan sắc là điều kiện hàng đầu của nữ diễn viên, nhưng kiểu nhan sắc không có bản sắc, không có “chất” như Hải Yến thì lên phim chỉ để làm bình bông thôi.
    Nhắc tới bình bông thì anh Trí Nguyễn là hợp nhất cho từ này trong phim. Còn chị Linh Đan thì phải nói là tớ rất thích nét đẹp của chị ấy, nhưng đã xem “Trái Tim lỡ nhịp” thì xem phim này sẽ thấy hơi thất vọng về cô Cầm
    Cuối cùng, sao không thấy ai bình lựng phần nhạc nhỉ, cái nhạc đệm của “Dệt tầm gai” nghe đã, nhưng mà phần lời thì nghe gắt quá, không thích

  16. Anh Linh ơi anh có thể trả lời em tại sao cứ phim “Nghệ thuật” VN là cứ phải chậm chậm buồn buồn, u u tối tối không anh. Sao em coi mấy phim VN thời trắng đen mà vẫn thấy một cái gì đó tươi sáng, vẫn thấy sức sống, còn phim VN bây giờ sao thấy nó cứ giả bộ thế nào ấy!

  17. Điều quan trọng là Chơi Vơi gây được tranh luận như vậy là quá thành công rồi, he he :viet:

  18. Nói Chơi vơi là sự bắt chước phong cách của Trần Anh Hùng có quy chụp và cảm tính quá ko? Vâng, rõ ràng là có nhiều điểm chung và tương đồng về phong cách nhưng đâu phải hoàn toàn giống nhau. Chỉ riêng về thoại phim thôi là đã khác nhau: phim của Trần thoại ít, tiết chế, kiểu ý tại ngôn ngoại như thơ Đường vậy, kể chuyện bằng hình ảnh & chi tiết hơn là bằng lời. Chơi vơi thì khác hẳn, thoại phim là một phần quan trọng của phim.
    Nói cho cùng, Trần Anh Hùng cũng ko phải là người đầu tiên làm phim như thế, nhưng người ta nhớ đến phim của Trần Anh Hùng vì anh biết thêm vào phim cái gọi là gia vị cá nhân, cái phong vị riêng mang tên Trần Anh Hùng, như nấu món phở truyền thống nhưng mỗi người nấu mỗi khác, và Trần Anh Hùng là người đầu bếp chế biến ra một món phở lạ, nhưng đặc biệt ngon. Đạo diễn của Chơi vơi chưa làm được như thế, có lạ đấy nhưng chưa đến nơi.
    Tóm lại, đối với tôi Chơi vơi ko dở, nhưng ko quá hay, ko thể nói là xuất sắc được. Tuy nhiên, nó cũng làm người ta nhớ vì chút vị lạ của mình. Comment trên báo Thể thao & văn hoá mà bạn hoai huong dẫn ra, liệu có cực đoan quá ko? Nói như thế thì phim nào cũng đầy rẫy những thứ vô duyên, vô lý và vô thưởng vô phạt.
    Ngoài lề một chút, ngoài Cầm của Phạm Linh Đan thì có lẽ nhân vật mà tôi thích nhất trong Chơi vơi là Vy của Linh Dung. Một mái đầu ngông nghênh như Sinéad O’Connor một thời, một thân hình đàn bà thổn thức, và, dệt tầm gai…

  19. Cứ tiếp tục bắt giò đi a. Lâu nay cái kg đúng nhan nhản trước mắt mà e cứ tưởng đúng. Tiếp tục ủng hộ a :x

  20. hehe, tui làm phim giải trí giết người bạo lực nhảm nhí thui mà diễn tui cũng có biết kịch bản ra sao và họ đang đóng cảnh nào trong phim đâu. Tui giấu hết, phim xong cả tháng rùi tới giờ họ còn chưa bít mặt mũi phim ra sao nữa kìa.

  21. Thưa các bạn, không giống ông Vương Gia Vệ cũng không giống ông Trần Anh Hùng, một tí tẹo nào cả. Mấy bạn mới coi được dăm bộ phim, nhớ được lõm bõm, mà phán kinh quá. Phải chăng các bạn là nhà báo ?

  22. tui không có phán gì hết, tui chỉ thấy bạn Annie Khue nào ở trên đó phán kinh hồn bạc vía thôi, bạn Annie Khue dữ quá, ý kiến bình luận thôi không đã còn ráng đem các bạn khác ra chì chiết mắng mỏ, tui không có thẻ nhà báo, còn số phim tui coi được thì bạn cứ lấy số dăm bộ phim của bạn mà nhân lên với 1 con số nào đó có ít nhất 4 chữ số đi nha.

    Nói chung, đối với tui, Chơi Vơi, nếu đánh giá nó như là 1 phim nghệ thuật gì đó, thì không hay, đơn giản là phim xem tới đâu trôi tuột đi tới đó, phần tui chán nhất ở bộ phim này là thoại, các phần khác đều chán, kể cả phần nhạc của bác Ngọc Đại, tui xin hết hehe

  23. Có nhân với 10 chữ sỗ thì cũng thế thôi LOL mọi việc đều được bày ra rõ ràng ở đây chứ không phải là số lượng phim mà bạn [nghĩ rằng] bạn đã xem. Không biết thì thôi im lặng nghe mọi người nói mà học hỏi thêm, nếu ko phải nhà báo thì đừng bắt trước thói xấu của nhà báo. CÒn là một người bình thường thì trước hết phải biết lắng nghe, mới thấy người khác nói vài câu đã nhảy dựng lên, hài lắm.

    P.S: tui rất là dữ đó, riêng cái tên Anie Khuê đã có nghĩa là DỮ rồi đó, dữ bằng bạn Anie (trên yxine) và chị nhà báo Cát Khuê cộng lại đó. Khỏi thắc mắc nữa nha.

  24. nói chung là dài dòng, phim Việt Nam không đáng để bỏ thời gian để xem.

  25. thì phải bỏ thời gian xem cái đã rồi hẵng phán thích hay không, đáng hay không đáng, chứ cứ mặc định như thế rồi trùm mền nghe người ta nói mình gật gù thì nói làm gì! [-X

  26. trước giờ chỉ xem film VN khi nào khó ở, vì vậy khi nào thoải mái lắm tui mới đi coi cái Chơi Vơi này. Nhìn poster là thấy nghẹt kín bí hơi rồi.

  27. @Annie Khue: ờ, tui biết tui coi bao nhiêu phim thì không có thay đổi gì hết trong mắt bạn, cũng như việc bạn có nói gì cũng không thể thay đổi được thế giới của tui. Sẵn bạn thắc mắc và hỏi han cũng như có ý kiến thì tui thấy mình nên tôn trọng bạn một tí cho nó lành nên tui trả lời cho vui cái vụ nhà báo với xem phim thôi. Cũng như tui sẽ thanh thản để nói lại cho bạn nghe 1 thông tin mà tui nghĩ rằng bạn có lẽ đã hơi chủ quan duy ý chí, đó là tui không có nhảy dựng lên, dĩ nhiên là tui cũng thấy vui vui nếu sự nhầm lẫn đó có thể làm thỏa mãn tâm trí của bạn.

    Hơi buồn là tui chưa có dịp biết Anie ở yxine là ai, cả chị nhà báo đáng kính Cát Khuê gì đó nữa, mà thôi cũng không sao, vì tui cũng không cần biết để làm gì. Tui hiền lành lắm, bạn dữ quá thì là việc của bạn, chẳng qua là khi cùng tham gia tranh luận hay thảo luận ý kiến thì tui nghĩ ai có gì thì trình bày đó, đồng tình thì tán tụng nhau, không bằng lòng thì phản biện ý kiến của nhau chứ đừng lôi cá nhân người khác ra chửi bới, lại còn đem kiến thức ra mà chì chiết vì điều đó không có hạ người ta xuống mà cũng chẳng nâng mình lên được.

    Nói chung, ở trên mạng nói chuyện kiểu gì chắc cũng không sao chứ ngoài đời mà cứ thế thì không tốt, cái này mình thật lòng chân thành đó hihi.

  28. @Deep:

    “không bằng lòng thì phản biện ý kiến của nhau chứ đừng lôi cá nhân người khác ra chửi bới,”

    e rằng người đó chính là bạn :

    “tui không có phán gì hết, tui chỉ thấy bạn Annie Khue nào ở trên đó phán kinh hồn bạc vía thôi, bạn Annie Khue dữ quá, ý kiến bình luận thôi không đã còn ráng đem các bạn khác ra chì chiết mắng mỏ”

  29. Hihi, vỡ bụng với cái comment của hoai huong!

    Đúng là chưa đọc kịch bản mà nói phét, thêm nữa, cũng x hiểu gì Chơi vơi mà cũng lảm nhảm!

    Comment như một kẻ bị thiểu năng!

  30. Hi hi, bạn HH này thì biết tiếng từ lâu rồi mà ^:)^

  31. Comment by: Hoàng Lan
    12:24 am, 20 November 2009 | Edit
    Anh Linh ơi anh có thể trả lời em tại sao cứ phim “Nghệ thuật” VN là cứ phải chậm chậm buồn buồn, u u tối tối không anh. Sao em coi mấy phim VN thời trắng đen mà vẫn thấy một cái gì đó tươi sáng, vẫn thấy sức sống, còn phim VN bây giờ sao thấy nó cứ giả bộ thế nào ấy!
    –> Anh thấy đâu chỉ có phim nghệ thuật mới chậm chậm buồn buồn đâu, nhiều phim ko nghệ thuật của chậm và buồn đó chớ!

  32. Hehe, phim này em chưa xem, nhưng thấy các đạo diễn nhà ta phê bình trái chiều là vui rồi! Ko phải là phim cúng cụ xem là thích rồi!

  33. Tui thấy cái phim Chơi vơi dở hơi đó đâu có đang cho bà con bình luận ồn ào vậy nhỉ? Đã vậy còn cạnh khóe nhau.
    Theo tui: Chơi vơi là một bộ phim dở hơi vì nó cố làm ra vẻ lạ, khác người,… nhưng do đạo diễn chưa đủ tầm (rất tiếc vì tui cũng khóai phim anh Chuyên), diễn viên diễn chưa tới, âm thanh (lồng tiếng, nhạc nền) và ánh sáng không phù hợp thực tế.
    Nhưng PR dữ quá nên bà con (cả tui nữa) phải đi xem.

  34. Phanxine oi, sao lai dể một cai comment văng x vào mặt người ta như của “một người xem phim” thế. Nếu như người đó có văn hóa một chút thì có lẽ không đưa những ngôn từ kiểu thiểu năng như thế lên trang web của ban.
    Phanxine co thể hỏi xem nếu người đó muốn, HH sẽ post tòan bộ kịch bản gốc của Phan Đăng Di- Tận cùng là biển và kịch bản điện ảnh của Chơi vơi cho đọc.
    Muốn nói người xin vui lòng uốn lưỡi 7 lần nếu là trai, uốn lưỡi 9 lần nếu là gái.
    Đừng biến diễn đàn của người khác làm nơi trút giận hay hận hay gì gì vớ vẩn, thịếu tôn trọng chủ nhân và thiếu cả văn hóa.

  35. Đọc cả đống comment thấy hài vãi… Ai cũng tỏ ra mình am hiểu về điện ảnh, có quyền phán xét, tranh luận và biện giải lẽ đúng của mình? Khen hay chê và phê bình khác nghĩa nhau lắm.
    Nói thật lòng tôi chẳng bao giờ có ý định sẽ đi xem phim Việt Nam (cho dù báo chí có lăng xê cỡ nào), vì tôi biết nó ko phù hợp với cách cảm của tôi. Cho nên chỉ viết thế này (mong là ko nhận được những lời cay độc [-O< ), mỗi người đều có cách cảm khác nhau, nếu như có nhiệt huyết, ta nên dừng ở khía cạnh phê bình hoặc tranh luận có chừng mực, tự nhận mình cao siêu rốt cục chỉ cho người ngoài thấy mình "thấp kém" mà thôi!
    Còn về cách phanxine "phê bình cay độc" các bạn nhà báo tôi thấy rất thỏa mãn. Ko thể áp suy nghĩ cá nhân đễ dẫn dắt một đám đông được, khi mà bản thân mình chưa thực sự đi vào để hiểu rõ vấn đề.

  36. mình không biết gì hết, coi phim thấy sao nói vậy đây:

    mình thấy phim lạ, có nhiều chi tiết đáng nhớ, cá tính những nhân vật trong phim hoàn toàn không hề quá quắt hay dở hơi. Nhưng mình đồng ý với anh phanxine, phim không đủ dẫn dắt cảm xúc người xem.

    Nếu có 1 cái gì đó thấp thoáng và thật sự “chơi vơi” mà mình cảm được, lại là chi tiết anh chồng trẻ mua rượu về uống, và giữa đêm thì bé Miên xin vào ngủ nhờ, và cảnh 2 anh em nằm trò chuyện trên bãi cỏ. Hơi kì cục nhưng có cảm giác 2 người này yêu nhau.

    Yến quá già để đóng vai ngây ngô, ko ra trẻ con ko ra đàn bà, rất gượng. Linh Đan đẹp, mặt biểu cảm, mà thoại cứng ngắc, xem phim ko hề thấy Linh Đan yêu Hải Yến, đọc báo mới biết.

    Rất nhiều chi tiết có thể dẫn lên cao trào, nhưng cảm xúc cứ bị chặn lại, do thoại, do nhạc, do sạn … gì đó không biết.

    Nhưng nếu bảo đó là ý đồ đạo diễn thì không đồng ý.


Leave a comment


~O) o.0 b-) b-( ^:)^ ^#(^ [..] [-X [-O< [-( X_X X-( L-) @};- @-) >:p >-) =D> =; =:) =)) =(( <:-P <):) ;;) ;)) ;) :| :zzz: :zombie: :yuck: :xiu: :x :wolverine: :watchmen: :vuiqua: :viet: :vernom: :uhhuh: :turkey: :tungtang: :tiehug: :threaten: :them: :tancong: :tambiet: :sylar: :superman: :sleep: :shadowcat: :scream: :rorshach: :rockon: :pyro: :pumpkin: :pirate: :phimchuong: :phew: :party: :panic: :oops: :o3 :o0: :o.O: :o :nuadem: :ninjabattle: :nightcrawler: :nhamhiem: :mwahaha: :moonwalk: :mocnoi: :melt: :matrixphone: :matrixfight: :matrixbullet: :manhug: :kidnap: :kickdog: :kickass: :jokerlol: :joker: :im: :huhu: :hug: :hotlick: :hihuchihuc: :hihuc: :hehehe: :heehee: :greensmile: :goodbye: :ghost: :gangster: :gambit: :flirty: :evil: :epphe: :dzodzien: :drmanhattan: :dancing: :damchaymau: :cyclops: :chicken: :check: :chatchit: :catwoman: :bz :byebye: :bumblebee: :bucminh: :brokeback: :bringiton: :bighug: :bayda: :batman: :bath: :bansung: :arhh: :anui: :angel: :^o :P :O) :D :@) :???: :?: :> :-w :-v :-t :-q :-j :-h :-c :-bd :-SS :-S :-L :-@ :-?? :-? :-< :-* :-& :-$ :)] :)>- :)) :) :(|) :(( :( :!: :!! 8-} 8-X 8-> 3:-O *-:) (~~) (:| (*) %-( %%- $-) #-o

No trackbacks yet.