Phanxine’s world Tôi muốn chia sẻ những suy nghĩ của tôi về phim ảnh, báo chí và cuộc sống.

16May/1045

Linh tinh ngày 16.5.2010

Dạo này vừa lười vừa bận rộn nên không viết cái gì mặc dù thiệt ra cũng nhiều thứ để viết lắm. Thôi thì viết linh tinh vài dòng và cho các bạn xem hình vậy.

1. Quyết định không chiếu phim là một quyết định sáng suốt dù có hơi tiếc, nhất là hôm đi xem phim của bạn bè chiếu trong cái rạp rất to và đẹp đó. Thế nhưng cũng sẽ đến ngày mình chiếu phim, sớm hay muộn mà thôi.

2. Đã hoành tráng ở lễ tốt nghiệp, chụp hình tưng bừng, ăn chơi rực rỡ với phụ huynh và bạn bè.

3. Mấy đứa bạn thân cứ hỏi, sao mày về làm gì...? Ừa, nghĩ đến cảnh 10 năm sau, chẳng biết sẽ có bao nhiêu bạn bè bên đây sẽ còn nhớ tới nhau...

4. Ai cũng mơ Hollywood. Nước Mỹ có thể bớt đi sự phân biệt chủng tộc, nhưng Hollywood thì không. Chẳng đâu mà phân biệt chủng tộc như ở Hollywood cả. Không phải người Mỹ trắng đã khó cạnh tranh, là người da vàng càng khó chen chân vào được. Nói đơn giản thôi, hoàng tử Ba Tư (tức người Trung Á) do một thằng Mỹ trắng đóng, siêu thần thông luyện khí công Nhật Bản do một thằng nhóc Mỹ trắng đóng, đến cả Thành Cát Tư Hãn hoàng đế Mông Cổ cũng do Mỹ trắng thủ vai. Cửa nào cho dân châu Á?

5. Ở đại lộ Hollywood, hồi lâu lâu rồi tui có viết bài "vỡ mộng ở đại lộ danh vọng". Mỗi lần đi tới đại lộ này tui đều suy nghĩ rất mông lung. Đại loại nhìn mấy người giả làm những nhân vật nổi tiếng, tui thấy bi kịch sao đó. Như cái anh đóng siêu nhân mặt mày già chát, làm siêu nhân dỏm chắc cả chục năm rồi, không biết đã xuất hiện trong bao nhiêu bức hình của khách du lịch, có khi hình ảnh của anh ta được lưu giữ còn nhiều hơn cả Christopher Reeves nhưng tiếc thay, chẳng ai biết anh ta tên gì cả. Tên thật (hay giả) của "siêu nhân" trên đại lộ Hollywood là Christopher Dennis. Nếu bạn muốn biết bất cứ điều gì về siêu nhân, thử bắt chuyện và hỏi Christopher. Đôi khi Christopher sẵn sàng đứng trò chuyện luyên thuyên về siêu nhân với khách bộ hành mà quên cả công việc làm mẫu của mình. Anh cũng ít khi cười. Tui không biết vì sao, vì anh muốn thể hiện nhân vật của mình như thế, hay vì bởi những căng thẳng, những cay đắng, những thất bại trong đời khi cố gắng trở thành diễn viên nhưng rồi cuối cùng trở thành kẻ đóng giả siêu nhân trên đại lộ danh vọng khiến anh chẳng còn thiết cười.

6. Ở quảng trường Hollywood, có một "con đường" ngoằn ngoèo: The Road to Hollywood - how some of us got here (Đường đến Hollwyood: cách mà vài người trong chúng tôi đã đến được đây). Ở đó ghi chép lại những lời tâm sự của những người 'thành danh' ở Hollywood - Không có cái tên cụ thể nào, chỉ là những chức danh chung chung, như diễn viên, đạo diễn, nhà sản xuất, nhà thiết kế thời trang, soạn nhạc v.v..... Nếu đọc nhiều tiểu sử của những người nổi tiếng, có thể tìm được ai là tác giả của những câu nói này. Chẳng hạn như câu chuyện của một nữ diễn viên. "Tôi đang làm việc ở trong một văn phòng ở New York, và sếp tui đến nói "Cô không phải là một thư ký giỏi. Cô có thích làm gì khách không?'. Thế là tôi đến Los Angeles và lấy lớp học diễn xuất. Đó là Catherine Keener. Hay câu chuyện về chàng trai lái xe từ Missouri với hành lý chất đầy phía sau, cao chất ngất đến mức chẳng thấy gì phía sau. "Tôi chẳng thể thấy gì phía sau, nhưng tôi đang thẳng tiến về hướng Tây, và đó là tất cả những gì tôi cần thấy" - Một ngôi sao điện ảnh. (Brad Pitt). Câu chuyện sau đây chắc dễ đoán với những ai yêu thích phim hành động - thử đoán xem ngôi sao điện ảnh kiêm biên kịch kiêm nhà sản xuất nào đã kể lại câu chuyện này. "Tôi đã không thành công trong vai trò diễn viên ở New York, vì vậy tôi chuyển đến L.A. tôi cũng không may mắn lắm cho đến khi tôi đi xem một trận đánh bốc đem đến cảm hứng cho tôi viết một kịch bản phim. Tôi từ chối bán kịch bản này trừ khi hãng phim cho tôi đóng vai chính"

7. Ở cuối con đường này, tít tận bên trong, ngay trước cửa quán California Pizza Kitchen, là một cái giường. Ai đến Los Angeles đi thăm Hollywood Boulevard, tui cũng dắt đến đây và chỉ cái giường và bảo, Nhìn đi, đây là khởi nguồn của 'Đường đến Hollywood: cách mà vài trong số chúng tôi đến được đây". Dưới chân là dòng chữ Đường đến Hollywood, xa xa là bảng hiệu Hollywood. Có lẽ nhiều du khách đến đây chỉ leo lên giường chụp ảnh rồi đi về, họ có thể thắc mắc vì sao có cái giường ở đó, nhưng không phải ai cũng hiểu được ý nghĩa của cái giường nằm ở đó.
Cái giường đó, "thuật ngữ chuyên ngành" là casting couch.
Sự thật thường cay đắng.
Cái giường ở đại lộ danh vọng là một sự thật trần trụi và cay đắng như thế.

Comments (45) Trackbacks (0)
  1. American dreams . ……. … .. ..

  2. Haha, quả ảnh ở trên hoành tráng quá.
    Chúc mừng bạn Phanxine nhé!
    À mà Thành Cát Tư Hãn do Mỹ trắng thủ vai là phim nào thế nhỉ? Cái phim Mongol của Nga với Kazacstan đã ra các phần sau chưa nhỉ?

  3. hehehe chúc mừng chúc mừng!
    @};- :mocnoi:

  4. Thành Cát Tư Hãn trắng chắc là John Wayne trong cái phim The Conqueror củ chuối.
    Ngoài ra thì ông Omar Sharif cũng vào vai này một lần rồi thì phải.

  5. Living your dream <:-P ~O)

  6. em hiểu phần nào cái casting couch rùi =(( công nhận là cay đắng :|

  7. entry đọc thấy có gì buồn man mác. Kiểu như thế giới tươi đẹp nay đã sụp đổ, sự thật phơi bày.

  8. Dao dien la Jon Favreau ha ?
    Chuc mung may tot nghiep . Mai mot co lam phim cho tao xin 1 vai quan chung .
    Vay khi nao ve VN ? tuong o lai den cuoi nam thi qua du le tot nghiep cua tao .

  9. hihi…casting couch..

    Chỉ bổ mấy bác làm đạo diễn thôi, anh nhỉ ^^

  10. heheh, anh phan viết ” không phải người mỹ da trắng, nếu là da vàng thì còn khó nổi tiếng ở Hollywoood nữa ” , e rằng sẽ có người suy diễn chính vì vậy mà anh mới trở về VN , nếu không thì anh đã lập nghiệp từ đời nào ở Mỹ rồi , hihihi

  11. mà em thấy Hollywood nó cũng chỉ hào nhoáng bên ngoài thôi anh à, bỏ nó cũng chẳng lấy gì làm tiếc, về nước làm phim chung với anh em bạn bè, thỉnh thoảng đăng bài chửi đám nhà báo chả biết cóc khô gì về phim, như vậy còn thú vị gấp bội lần

  12. chúc mừng chúc mừng!

  13. Bon voyage! ;D

  14. Chuc mung anh:-)

  15. Da leo len casting couch roi day :uhhuh: :uhhuh:

  16. Ah the mysterious casting couch.
    Nghe noi nam ngoai vu Jang Ja-yeon tu van cung dinh vo cai vu couch nay.

    Thoi gac lai vu kia chuc mung anh Linh vay. Ve vietnam lam phim, biet dau sau nay anh tro thanh mot Steven Spielberg hay Akira Kurosawa hay D.W. Griffith cua vietnam thi sao???
    =D>
    Chuc may man hen.

  17. hí hí cái hình đầu tiên nhìn giống Snape quá :bath:

    chúc mừng, chúc mừng!

    xong 1 giấc mơ nhỏ
    bây giờ còn thêm giấc mơ to nữa nhé

    sợ sau này về VN thì Phang lại bận túi bụi không blog được, thôi cứ cho đời đẩy đưa, khi nào rảnh lên làm vài entry linh tinh để bạn bè cập nhật tình hình :viet:

  18. Anh bảo ở VN cái casting couch kia nó có to và cứng như cái trên đại lộ Hollywood ko ta? :-s

  19. em moi nghe ve cai giuong tren dai lo danh vong lan dau tien! nguoi at nhin thang vao thuc te qua hen anh! em hong biet nhung ngay mua, cai giuong do co duoc dem di chong nuoc hong? hay de no nam khoi khoi nhu day?

  20. a Phan ve VN lam phim, nho cho e leo len “casting couch” do nha.. ;)

  21. Chẳng có ở đâu không phân biệt chủng tộc!!!

  22. tất cả sự thật đều cay đắng, chỉ có điều ta có thể gạt bỏ cay đắng để tiến lên phía trước hay ko. Anh đi hay ở lại đều ko nói lên được điều gì, anh hùng tạo thời thế mà.

    @abc: mình nghĩ hollywood không chỉ có hào nhoáng, mà có còn có cả nước mắt, cay đắng và vinh quang.

  23. Hollywood cũng thành thật với nghề nghiệp quá ta ;)) .
    Casting couch VN chắc cũng có lâu rồi mà chưa có ai trưng ra, thôi anh phanxine về dựng một cái đặt ngay sảnh Megastar đi.

  24. Ông này là Sylvester Stallone đúng không anh Phan

  25. Su that nao cha tran trui

  26. congrats anh tot nghiep.

    cai hinh anh o tren casting couch… anh fai bend over no moi dung xi` tai ~

    em cung ngan hollywood roi… khogn chung nam sau em switch sang luxury goods… he’ he’ :shadowcat:

  27. Hình ảnh thì tươi vui, mà sao lời văn lại chất chứa nhiều tâm sự thế? Entry này đọc xong tâm trạng quá, suy nghĩ mông lung về nhiều thứ.

  28. anh phan viet bun we, lam em dang chan lai cang thay chan hon :-S

  29. sau nay anh Phan co lam phim em se rang coi bang het…chuc anh da tot nghiep

  30. Chúc mừng bạn.
    Entry nhiều nỗi niềm quá.

  31. Đọc tới đoạn Casting couch nghe bùi ngùi sao đó.

  32. Về VN làm phim đi a. Về đây đóng góp những điều mới lạ ở trời Tây vào món ăn điện ảnh Việt cho nó thêm phong phú đa dạng.
    Ở VN để hàng ngày đọc báo, coi TV thấy nhiều chuyện thực tế để còn viết lên án trên blog với báo chí chơ.
    Ờ, mà hông biết a có còn thời gian để :viet: kg hay bận làm phim với chơi bời như đợt rồi là tụi e kg dc đọc blog a nữa thì khổ :tancong:
    Chúc mừng a TN :party:

  33. Em nghĩ cái Casting couch nước nào cũng có ( hơi gom chung nhưng có lẽ đúng) . Chỉ Hollywood phân biệt chủng tộc thôi sao ? E nghĩ cả cái nước Mỹ này chỗ nào cũng phân biệt chủng tộc , cái khác là nó phân biệt ít hay nhiều thôi.

  34. chẳng phải anh cũng đã từng nói sống ở đâu không quan trọng, miễn là mình thấy thoải mái và sống có ích. Ở đâu cũng cần những người như anh, nhưng em nghĩ ở Việt Nam tiếng nói của anh đến được với nhiều người hơn, nhiều người muốn được nghe anh nói và trân trọng những gì anh nói.
    PS: không phải chê anh đen, nhưng phát hiện 1 điều là anh nhìn y như Bao Công, nhất là trong cái hình tốt nghiệp

  35. Hình ảnh cái giường, nếu em không nhầm là như 1 dạng đi cửa sau phải không anh Nê? :P

  36. “….Nói đơn giản thôi, hoàng tử Ba Tư (tức người Trung Á) do một thằng Mỹ trắng đóng, siêu thần thông luyện khí công Nhật Bản do một thằng nhóc Mỹ trắng đóng, đến cả Thành Cát Tư Hãn hoàng đế Mông Cổ cũng do Mỹ trắng thủ vai. Cửa nào cho dân châu Á?….”

    bộ anh định làm diễn viên hả :flirty: ???………. ngụy biện :|

    Có thấy Justin Lin không… hắn cũng da vàng đầu đen đấy , vẫn được giao làm hai phim:
    1. The Fast and the Furious:Tokyo Drift ( doanh thu toàn cầu $158,468,292 )
    2. Fast and Furious ( doanh thu toàn cầu $353,241,873 )

    hay là tốt nghiệp ở UCLA thì được ưu tiên hơn tốt nghiệp ở USC ….

  37. @nghia: chẳng liên quan gì? Đang nói chuyện bọn Hollywood nó kỳ thị với diễn viên châu Á, có ai nói gì tới chuyện anh muốn làm diễn viên hay đạo diễn đau?

    Mà nói về chuyện ở lại Mỹ làm đạo diễn, thì hai anh châu Á gần đây thò chân vô được Hollywood là Justin Lin và Jon Chu (USC alumni) đều là dân Mỹ, lớn lên ở Mỹ, nói tiếng Mỹ, sống làm người Mỹ, da thì vàng nhưng ruột thì trắng. Còn những anh đạo diễn châu Á từ châu Á sang muốn chen vô Hollywood, như anh Kang Je-gyu, tên tuổi lẫn lừng với Shiri và tae Guk Ki, sang Mỹ từ năm 2005 rồi từ đó tới giờ loay hoay không làm thêm được phim nào nữa vì không biết bao giờ mới có được cơ hội giao phim cho làm. Vì sao? Vì anh không phải người Mỹ, không hiểu con người Mỹ, không có câu chuyện về nước Mỹ để kể.

    Vì sao tui về VN. Không chỉ đơn giản là chuyện ở Mỹ nó phân biệt kỳ thị, mà quan trọng hơn, cho dù nó có kiu tui ở lại làm Spiderman 4 đi nữa (giả sử hoang tưởng vậy đi), tui cũng không ở lại vì tui không có thiết tha với câu chuyện đó. Làm phim, trước hết là phải có câu chuyện mình muốn kể, câu chuyện đó xuất phát từ những bức xúc, từ trái ti, từ tâm hồn mình. Tui ở Mỹ chơi cho vui, nhưng kêu tui làm phim Mỹ thì tui thua vì tui không có gì thiết tha để kể. Những gì tui muốn kể, đều là câu chuyện về người Việt Nam, xuất phát từ người Việt Nam.

    Nói để bạn nghĩa biết rằng, tui có một kịch bản kể về một người Việt trên đất Mỹ, trong phim có 10 nhân vật, chỉ có 1 nhân vật VN. Đi pitch cho các thầy, các cô, xong họ hỏi, em có đổi nhân vật của em thành người Mỹ được không. Tui bảo, ko, đây phải là nhân vật VN, dù câu chuyện xảy ra ở Mỹ và cả 9 nhân vật còn lại đều là Mỹ trắng, Mỹ đen. Thầy bảo, vậy chắc khó lắm em ạ, vì chả ai quan tâm đâu, khán giả Mỹ chỉ thích phim về người Mỹ. Tui bảo, nhưng đây là một nhân vật Mỹ gốc Việt. Thầy bảo, ừa, nhưng cuối cùng thì vẫn là một người châu Á.

    Tại sao tui kể ra một đám diễn viên châu Á bị bọn Mỹ trắng mất vai. Bởi vì nếu tui làm phim, tui muốn nhân vật của tui phải là người châu Á, hay chính xác hơn, là người Việt Nam. Giờ tui muốn làm phim về Nguyễn Thái Bình chẳng hạn, Hollywood gạt đầu với điều kiện: cho Zac Efron đóng vai chính. Vậy ban nghia nghĩ sao? Tui có nên gật đầu không?

  38. Nói thêm về cmt ở trên của Phan, vấn đề là khi làm nghệ thuật mỗi người có 1 cách nghĩ khác nhau về nghề, người thì muốn kiếm tiền cho lẹ nên thiện hạ thick gì thì ùa vào làm, nói chung là đầu óc thiên về kiếm 1 bộn cái đã còn mình có thực sự thick cái mà thiên hạ đang thick k0 thì tính sau :scream:
    Suy nghĩ này ở Vn thì hàng nhóc =))
    Có người lại nghĩ làm nghề phải thỏa mãn cái tôi muốn trước đã còn thiên hạ có muốn cái mà tôi muốn k0 thì tôi cũng k0 cần biết
    Suy nghĩ này ở Vn cũng nhóc nhóc <:-P
    Vậy, câu hỏi là làm sao dung hòa được 2 thứ? :x
    Và nếu như nghiêng về suy nghĩ (về làm nghề) nào quá thì có hẳn là hay? :vuiqua:
    Về chuyện đi hay ở, tui thì tui vẫn khóai làm phim ở US hơn ( cá nhân tòan đi chơi thui chứ chưa từng trong mội trg fim ảnh US mà cũng mạnh miệng gớm =)) )
    Vì sao tui thick thì rõ ràng ai cũng thấy vì US phát triển bậc nhất =))
    Nhưng do sinh ra lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa môi trường này nghe thầy cô tui dạy là đi trước nhân lọai cỡ chục bước =)) mà đi nhanh vậy mà k0 hiểu sao tụi Mỹ Á Âu nó k0 đi theo mà tụi nó cứ lạc hậu đi theo tư bản hòai =))
    Còn mình tuy đi hơn tụi nó chục bước mà ngày nào mình cũng xách giỏ wa nước nó học tập mua sắm chụp hình =)) =)) =))
    Nên k0 thể 1 bước mà lên , ý tui là phải mạnh trong nước cái đã rùi sau đó mới hẵng mơ chạm đến cái này cái kia @};-

  39. Thích tâm sự này của anh lắm, giờ đọc mới biết vụ cái ” sô-pha” đó. Chẳng ai giới thiệu cho em gì cả >.< :panic:

  40. Buồn quá. :( Anh Phan về nước rồi chắc sẽ không còn được đọc những entry anh kể chuyện về tư bản nữa. Tiếc…

    Em rất thik đọc những “linh tinh” của anh :P Tưởng là linh tinh mà thiệt ra là ko phải. Cái gì cũng có ý nghĩa của nó. Suy nghĩ của anh, nó trưởng thành, phóng khóang mà vẫn rất chừng mực. Thật sự đã dạy em nhiều điều :D Cảm ơn anh vì đã viết blog :D

    Quên, cái entry tâm sự này thật sự là rất buồn đó :(( Có cái gì đó gọi là vỡ mộng. Lập nghiệp trên đất người, chỉ một bản lĩnh vững vàng không rõ có đủ cho thành công?

    Không biết về nước rồi anh sẽ phải đối mặt với những khó khăn gì. Em không nghĩ là sẽ dễ dàng hơn ở Mẽo. Mặt trái thì cũng có, chỉ mong anh thuận lợi mà bước tới.

    Chân thành đựơc chúc anh thành công :) >-

  41. Thì mình vàng khè vậy mà còn thích coi Mỹ trắng nữa là tụi nó hihi

  42. mô phật…ta không vào địa ngục thì ai vào đây. Chúc ông mập may mắn :) >-

  43. Chia sẻ với anh xine. Làm phim mà nhân vật thủ vai lại gò bó như vậy thì không đáng. Dù sao tinh thần Việt thì cái cốt lõi của phim không phải là Việt thì không xếp vào phim Việt.

    Chúc anh làm phim tốt.

  44. a nói mí phim của mỹ làm về những câu chuyện châu á nhưng toàn để mỹ trắng đóng, e chỉ nghĩ là vậy có dv da vàng nào đủ nổi tiếng, đủ hấp dẫn để kéo khán giả tới rạp hok ? Ng ta bỏ wá trời tiền ra để làm phim mà mời những dv mà ng ta bít chắc hok ai thèm bỏ tiền chui vô rạp coi thì ng ta còn mời làm gì ? Với lại đây là phim Mỹ làm, cho dân Mỹ coi, thì chọn dv Mỹ đóng là chuyện bình thường.

    Bây giờ em mới bít ở Hollywood có cái casting couch đó, phải khâm phục ng Mỹ ở 1 điều là lúc nào họ cũng nói thẳng sự thực, phơi bày sự thực. Nghĩ tới VN cái j cũng giấu giếm mà chỉ biết tặc lưỡi !

  45. @Đỏ: Mĩ cái gì cũng phơi bày vì đơn giản nó là 1 nc tự do :-| như kiểu bắc loa đi chửi tổng thống chẳng ai làm gì :-|

    Thế ở VN có làm vậy đc ko :-|

    Còn cái casting couch đó, ng ta thấy, ng ta biết, nhwung có ai hiểu đc cái “từ chuyên ngành” của nó để mà biết cái sự châm biếm lộ liễu nhưng ko hiểu của bọn Mĩ ko ??????? ^:)^ ^:)^ ^:)^


Leave a comment


~O) o.0 b-) b-( ^:)^ ^#(^ [..] [-X [-O< [-( X_X X-( L-) @};- @-) >:p >-) =D> =; =:) =)) =(( <:-P <):) ;;) ;)) ;) :| :zzz: :zombie: :yuck: :xiu: :x :wolverine: :watchmen: :vuiqua: :viet: :vernom: :uhhuh: :turkey: :tungtang: :tiehug: :threaten: :them: :tancong: :tambiet: :sylar: :superman: :sleep: :shadowcat: :scream: :rorshach: :rockon: :pyro: :pumpkin: :pirate: :phimchuong: :phew: :party: :panic: :oops: :o3 :o0: :o.O: :o :nuadem: :ninjabattle: :nightcrawler: :nhamhiem: :mwahaha: :moonwalk: :mocnoi: :melt: :matrixphone: :matrixfight: :matrixbullet: :manhug: :kidnap: :kickdog: :kickass: :jokerlol: :joker: :im: :huhu: :hug: :hotlick: :hihuchihuc: :hihuc: :hehehe: :heehee: :greensmile: :goodbye: :ghost: :gangster: :gambit: :flirty: :evil: :epphe: :dzodzien: :drmanhattan: :dancing: :damchaymau: :cyclops: :chicken: :check: :chatchit: :catwoman: :bz :byebye: :bumblebee: :bucminh: :brokeback: :bringiton: :bighug: :bayda: :batman: :bath: :bansung: :arhh: :anui: :angel: :^o :P :O) :D :@) :???: :?: :> :-w :-v :-t :-q :-j :-h :-c :-bd :-SS :-S :-L :-@ :-?? :-? :-< :-* :-& :-$ :)] :)>- :)) :) :(|) :(( :( :!: :!! 8-} 8-X 8-> 3:-O *-:) (~~) (:| (*) %-( %%- $-) #-o

No trackbacks yet.