Phanxine’s world Tôi muốn chia sẻ những suy nghĩ của tôi về phim ảnh, báo chí và cuộc sống.

19Jul/0915

Review: Bruno (2009)

bruno_poster

Ghiền Borat, mong chờ quá nhiều vào Bruno, vài tuần trước khi phim ra mắt tui nằm nhà xem trailer, xem clip, xem các buổi ra mắt của phim tại các nước, xem sự xuất hiện của Bruno trong những chương trình quảng bá phim, và đến ngày phim công chiếu, tui chả còn muốn đi xem Bruno! Đơn giản: tui thấy các trò cười không còn gì mới lạ, nhàm chán và nhạt thếch.

8Jul/097

Review: Sầu Ngư (2009)

sadfish

Là bộ phim truyện dài thứ hai của Lê Văn Kiệt, một đạo diễn trẻ Việt Kiều gây ấn tượng mạnh với bộ phim Bụi Đời chiếu bế bạc Đại hội điện ảnh Việt Nam quốc tế 2007, Sầu Ngư khẳng định rõ nét hơn tài năng của Kiệt.

31May/098

Quick review: Big man Japan (2008)

bigman_poster

Nếu như ai thích cái ý tưởng của Hancock thì có thể thích ý tưởng của phim này. Chung một giuộc, nhưng Big man Japan đậm chất dark comedy - indie hơn. Mỉa mai trào phúng, 15 phút mở đầu của Big Man Japan khiến người xem chẳng biết chuyện gì đang xảy ra: một người đàn ông đang trò chuyện với máy quay nói về cuộc sống của anh ta. Một phim tài liệu? Gần như là thế.

5Mar/091

Review: Tokyo! (2009)

ztokyoposter

Tokyo!

 

Tokyo! là phim của ba đạo diễn Michel Gondry, Leos Carax và Bong Joon Ho thực hiện. Nó là một dự án tương tự như Paris J'taime. Chỉ là tương tự. Bởi ngay ở cái tựa Paris tôi yêu (và sắp tới là New York tôi yêu, Thượng Hải tôi yêu) thì cái nhìn của người làm phim đã được mạch định: YÊU, bóng bẩy, xinh đẹp, quyến rũ, duyên dáng, lạc quan, tươi sáng...

 

Tokyo!, trái lại, là cách mà ba đạo diễn trên  "diễn dịch" thành phố chật chội này qua góc nhìn của họ. Cả ba thực hiện ba phim ngắn khác nhau, không liên quan gì về mặt nội dung, chỉ liên quan về mặt bối cảnh - Tokyo! Thế nhưng, cả cả ba phim đều kể về Tokyo thì khán giả cũng nhìn thấy ba Tokyo rất khác nhau: một Tokyo kỳ quái của Michel Gondry, một Tokyo đầy tranh cãi như Leos Carax, và một Tokyo tình người của Bong Joon Ho.

ztokyo_directors

 

Nếu quen thuộc với những tác phẩm trước đây của ba đạo diễn này, bạn sẽ thấy rõ phong cách của họ trong Tokyo! Với Michel Gondry, một Tokyo! siêu thực hiện lên, khiến người xem ngẩn ngơ không biết họ đang xem một giấc mơ hay là một chuyện thần tiên giữa đời thường. Câu chuyện của Michel kể khiến tui nghĩ tới chuyện cô Tấm của Việt Nam. Có lẽ tôi thích nhất tập phim của Michel Gondry bởi nó xuất phát từ một ý tưởng rất gần gũi với người châu Á.

 

Leos Carax khởi đầu bộ phim của mình bằng một cú máy dài giới thiệu một nhân vật chột một mắt, râu đỏ hoắc, áo xanh ngắt chui từ dưới cống lên làm hoảng loạn cả thành phố Tokyo bởi hành động lỗ mãng và hoang dã của hắn. Người xem bật cười, nhưng Merde của Leos, trái lại, không phải là một phim hài. Đúng hơn, đó là một dark comedy, mà phần dark có phần lấn át. Nó là cái tát vào mặt Tokyo, vào mặt nước Nhật. Nó nhắc lại vụ thảm sát Nam Kinh, mà dường như Leos ám chỉ tên quái đản kia - như hắn tự xưng hắn là đứa con của Tokyo, là đứa con của nước Nhật, sinh ra từ sau sự kiện Nam Kinh - chính là nỗi ô nhục mà nước Nhật đang cố gắng quên lãng nhưng nó vẫn cứ nhức nhối không buông tha.

 

Bong Joon Ho nhẹ nhàng với câu chuyện về một Tokyo rung động. Ở một thành phố luôn đối mặt với những cơn động đất, con người ta có thực sự sợ những cơn động đất nữa hay không? Hay những chấn động thực sự diễn ra bên trong mỗi con người mới là những chấn động thật sự. Trong ba phim, phim của Bong Joon Ho được quay đẹp nhất - có lẽ vì ông là đạo diễn duy nhất muốn mô tả một hình ảnh Tokyo đẹp đẽ. Hai đạo diễn phương Tây, với cái nhìn của người phương Tây, nhìn Tokyo đầy những khói bụi, xe cộ, những khối nhà như rubic chồng lên nhau, những căn phòng chật hẹp, những người lạnh lùng cô đơn ngay giữa đám đông chen chúc. Trái lại, Bong Joon Ho nhìn Tokyo, bằng con mắt của những hikikimori - những người không có khả năng tiếp xúc với xã hội bên ngoài, những người nhốt mình trong phòng và chẳng bao giờ bước ra khỏi nhà. Ở một thành phố đầy những hikikimori, Tokyo trở nên vắng lặng, cho đến một ngày thành phố động đất... Thế nhưng, với Teruyuki, một hikikimori 'đầy kinh nghiệm' trong 10 năm, động đất không đủ để anh rời khỏi nhà. Anh chỉ rời khỏi nhà bởi một chấn động khác, một 'cơn động' trong tim!

ztokyo_home

 

4Mar/090

Review: Hot Fuzz (2007)

hotfux

Nếu từng xem Shaun of The Dead và khoái phim này, bạn sẽ háo hức đi xem Hot Fuzz. Shaun of the dead là một phim spoof các phim zombie, nhưng không phải kiểu spoof cụ thể từng phim mà chủ yếu là spoof thể loại phim.

Tui chưa xem Shaun of the dead (trong tay đang cầm đĩa này). Nhưng xem trailer của Hot Fuzz xong, lại nghe bạn tui khen cái Shaun of the dead, nên dĩ nhiên cũng háo hức đi xem Hot Fuzz.

Lần này, Simon Peggs (tên của nam diễn viên chính trong Shaun of the dead) tiếp tục spoof thể loại phim hành động/hình sự. Nói về Peggs một chút: sau khi bất ngờ thành công với Shaun of the dead, anh chàng diễn viên Anh này được Hollywood để mắt tới. JJ Abrams muốn có Simon góp mặt trong Mission Impossible 3 và anh chàng thực sự steal the scene trong vai anh bạn ngố ngố trong phòng giải mã các băng từ. Nghe nói Simon rất khoái chí khi đóng Mission Impossible vì được đóng cạnh Tom Cruise với Ving Rhames, trong một siêu phẩm khổng lồ, và đặc biệt chủ yếu là ... quá trời đồ ăn! "Đó là thứ đáng nói nhất mà tui còn nhớ tới. Ăn thả dàn!'

Nghe vậy là thấy anh này hài hước rồi. Nhưng mà trong Hot Fuzz, sự xuất hiện ban đầu của Simon trong vai một viên cảnh sát siêu cấp vô địch tài ba tinh thông đa năng lại cực kỳ nghiêm túc! Dĩ nhiên, cái sự nghiêm túc đó càng làm anh ta hài hước hơn! Nicolas Angel là một cảnh sát siêu cấp vô địch tinh thông đa năng ở London, kỷ lục bắt tội phạm của anh này ao gấp 400 lần so với các đồng nghiệp ở sở tại, không may trong một vụ săn bắt cướp bị kẻ gian đâm vào lòng bàn tay. Cấp trên viện cớ ấy mà cử anh đi xuống đâu tận Sandford, một vùng quê hẻo lánh xa xôi không tội phạm để cho anh này không còn cơ hội làm nhục mặt đồng nghiệp!

Và Nicolas Angel đến Sandford, thị trấn yên tĩnh được giải Thị trấn của năm vì trật tự an ninh hoà bình không tội phạm... Nhưng với 'con mắt nhà nghề' của Nicolas Angel, người có kỷ lục bắt tội phạm cao những 400 lần so với đồng nghiệp - thì nhìn đâu mà chả có tội phạm. Cái sở cảnh sát của thị trấn toàn những người vô công rỗi nghề túm tụm ngồi ăn bánh kẹo tán dóc phải bắt tay vào làm việc vì Nicolas lôi đám con nít uống bia rượu khi chưa đủ tuổi và một gã béo ị uống rượu say quắc cần câu mà dám lái xe súy cán phải anh về đồn cảnh sát.

Nhưng mọi thứ đâu lại vào đấy. Gã béo ị háo ra là... viên cảnh sát trong đồn, con trai của ông cảnh sát trưởng. Mọi đồng nghiệp của Nicolas thì cười loà xoà, bảo anh đúng là phiền toái, cuộc sống ở đây thoải mái, đừng có lo lắng làm gì... Nicolas bắt đầu phát chán, nhất là cứ phải đi dự mấy cái hội họp của mấy ông bà già trong thị trấn thông báo các vấn đề quan trọng kiểu 'Chị Tèo mới sinh đôi, chúng ta cần gửi lời hỏi thăm chị ấy'...

Cho tới một hôm, một vụ án mạng dã man diễn ra. Nạn nhân là một cặp diễn viên thủ vai Romeo và Juliete diễn tại thị trấn. Có xem vở do hai người này đóng thì mới té xỉu: Romeo thì già chát, còn Juliete thì dzô dziên, lại còn ca múa hát tưng bừng. Nicolas chỉ có mà há hốc mồm kinh hoàng vì không ngờ người ta đóng gứm ghiếc, trong khi chú béo ị Danny thì há hốc mồm rưng rưng nước mắt.

Sau đêm diễn, đôi diễn viên này bị một kẻ áo chàong đen giết chết, sáng hôm sau cảnh sát tìm thấy đầu của họ bị quăng lăn lóc trên xe lộ, xác bị chặt ra và vứt trong chiếc xe mui trần của cả hai! Để trấn an dư luận, cảnh sát địa phương gọi đây là 'một tai nạn'. Các vị cảnh sát cứ là háo hức vì lâu rồi thị trấn mới có vụ án như vậy!!!

Thế rồi lần lượt trong thị trấn xảy ra các vụ án giết người. Trong khi Nicolas cố công tìm hung thủ thì các viên cảnh sát vẫn cố tình lảng tráng, không cho rằng có kẻ giết người mà chỉ là 'những tai nạn' và 'tai nạn thì diễn ra hàng ngày'. Viên cảnh sát trưởng thì trấn an Nicolas 'ở đây làm gì có tội phạm, cậu đừng có đổ vấy như thế'. Và Danny, anh bạn mê phim hành động, yêu thích Point Break và Bad Boys II, thì nghĩ rằng mọi vụ án thì chỉ có trên phim!

Nicolas không xem phim. Anh tin có kẻ đứng sau những vụ giết người này!

Phim này là phim hài, nhưng nãy giờ kể ra thì thấy chả có gì hài! Thiệt tình là phim không mắc cười nhiều như tui mong đợi, vì phần xây dựng đầu phim khá dài. Tuy vậy, đoạn sau của phim thì hấp dẫn, pha hành động thì phê người và ý tưởng thì độc đáo. Càng về sau càng bất ngờ, không chỉ bất ngờ vì nội dung (ai là hung thủ) mà còn bất ngờ vì quy mô của câu chuyện, vì quy mô của các pha hành động bất hợp lý được diễn giải một cách hợp lý!

(spoiler)

Mặc dù 'The kiss is just a kiss', nhưng cứ hễ xem phim kiểu này là lại liên tưởng tới chuyện các hình thức xã hội utopia: để đạt được một xã hội toàn mỹ, người ta nhắm mắt trước các tội ác diễn ra, hoặc triệt tiêu nó bằng các gây ra tội ác khác. Xem đoạn hung thủ diễn giải lý do giết cặp diễn viên đóng Romeo & Juliete mà phải bật cười 'Họ đã giết chết Shakespeare', vì nghĩ tới vụ ông Phó Đức Phương bảo Mỹ Linh và Dương Thụ giết chết Mozart!

Phim xem giải trí vui vẻ, dù không thoả mãn lắm vì không hài như mong đợi....May sao, màn hành động gỡ gạc lại nhiều

4Mar/091

Grindhouse (2007)

grindhouse-poster-big

Grindhouse đúng là dumb-movie. Phim này nhảm nhí không chịu nổi, đặc biệt là Planet Terror của Robert Rodiguez. Trong hai phim, tui thích nhất là ... trailer phim Thanksgiving (xin lỗi là hơi lọt chọt). Haha. Nói luôn cho pà con biết là đi xem phim này ở Mỹ, giữa hai phim có mấy đoạn trailer 'dỏm' (mà tui nghi là sẽ làm thành phim thiệt nếu phim này ăn khách, nhưng rất tiếc phim này đã bị văng khỏi các rạp chiếu nhanh chóng, đặc biệt là sau khi chú Spiderman tung hoành thì cả cái The Condemmed gi đó ra được 3 ngày cũng bị đá văng mất tích khỏi The Grove, thật tội nghiệp). Trong mấy cái trailer dỏm, tui khoái cái Thanksgiving vì nó cũng nhảm nhí máu me tè le tét lét, chặt gà tây với chặt đầu người xoẹt xoẹt xoẹt. Cái trailer SS Werewolf gì đó cũng tiếu lâm như thằng hâm với chú Nicolas Cage đóng vai quỷ chúa. Tui đã nói là chú này mà đóng phim hài là đảm bảo ăn mà. Ngoài ra, tui rất thích cái quảng cáo cái tiệm ăn gì đó kế bên rạp, mời bà con xem phim xong qua đó ăn. Nó chiếu mấy cái món ăn nhìn đã gớm, mà còn ngay sau khi xem phim Planet Terror toàn thịt thà rơi lãi vãi nữa, hố hố.

Quay trở lại Grindhouse, phim này gồm 2 phim dài và 4 trailer dỏm. Hai phim dài là Planet Terror với Death Proof. Hai phim này, tui thích Planet Terror hơn. Nhiều người khen Death Proof, nhưng tui thấy oải phim này quá. Quentin Tarantino từng nổi tiếng với mấy cái phim nói nhiều nói dai nói nhảm, như Pulp Fiction, Reservoir Dogs, nói toàn chuyện đâu đâu, nhưng mà cũng thú vị. Riêng cái phim này thì có mấy em gái nõn nà mượt mà mặc quần ngắn thòi đùi thon chân dài nói chuyện của đám con gái, búa xua cà la bua, nói dâu gần 10 phút, mà không có cắt cảnh gì cả, máy quay cứ quay vòng vòng cái bàn ăn cho các em cứ nói tới nói lui. Phim này kể về một chú stunt có sở thích lái xe đụng mấy em gái xinh đẹp cho mấy em chết queo chơi. Phim có thể chia làm hai phần: phần một là chú này tông xe một đám các em gái diễn viên, phần hai là chú này tông xe một đám các em gái diễn viên. Phần một, các em gái nói chuyện sến, làm chuyện sến, nghe nhạc sến, và dĩ nhiên cái màn tông xe cũng sến sến, nhưng là kinh dị sến - tui khoái cảnh đó! Phần hai, các em gái nói chuyện tửng, hành động tửng, làm chuyện tửng, dĩ nhiên màn tông xe cũng tửng, nhưng mà là hài tửng. Tui khoái cảnh hành động đua xe tốc độ phần 2. Có điều, vì tui chả thấy cái màn tán dóc đó có gì hay nên tui chả thông cảm gì cho mấy cô gái này hết. Nói thiệt là tui còn cầu cho cái em gái bị nguy hiểm nhất văng xuống xe rùi bị bạn mình cán lên dẹp lép cho rùi, vì thấy em đó khó ưa quá. Đoạn sau của phim có cái twist cũng thú vị, nhưng tui không khoái. Tui thấy phim này có cái gì đó thiếu sót, hụt hẫng. Tui nghĩ Quentin Tarantino cố ý làm như vậy, kiểu một phim ngang phè, rồi đột ngột hết, rồi nhân vật thì bị bỏ lửng lơ đâu đó không thấy giải quyết, hành động thì bị bỏ lửng lơ đâu đó không thấy giải quyết, xem thấy khó chịu, giống như mình bị lừa. Tui nghĩ, Quentin muốn phá cách, không đi theo lối kể chuyện phim truyền thống. Có điều ổng làm không tới nên tui xem thì tui đoán, ò chắc ổng muốn vậy, nhưng mà không có thấy hay ho gì cả.

Trái lại, tui khoái cái Planet Terror. Phim này tui thấy không chỉ giải trí mà còn có thông điệp ẩn dụ tùm lum. Nhưng nói chung, xem giải trí thui, a kiss is just a kiss, tui cũng không muốn gán ghép nhiều mấy cái vụ political issue vô. Phim này kể về cái thị trấn kia bị một dịch bệnh khiến dân chúng biến thành zombie hết. bệnh nhân vô bệnh viện, xong nguyên cái bệnh viện đó thành zombie. Có mấy người thoát nạn hợp sức nhau đi bắn giết chống tụi zombie chí choé. Xem vừa tởm, vừa buồn cười. Nào là mặt người bị thối rữa, mồm lưỡi bị tối rữa, lát sau còn là 'cái chỗ đó' (cảnh này do bác Quentin Taratino xung phong đóng, cái ấy của bác nó nhễu nhão ra phát ói). Mọi thứ tởm lợm, kinh dị, ghê rợn đều được đem ra giễu cợt. Em Rose McGowan quá sức hot. Em này đóng vai vũ công ước mơ làm diễn viên hài (nghe là đã thấy mắc cười rồi), chẳng may bị bọn zombie cắn mất một chân, nên em thành vũ nữ một giò, khúc sau em phải múa cột một giò rất tiếu. Xem trailer thì ai cũng thấy em này được gắn khẩu súng vô chân, bắn đạn tứ tung. Tui rất khoái cái chú bạn trai của em này. Kết thúc của nhân vật này khiến tui hơi bực bội vì thấy đạo diễn chơi kỳ quá, làm vậy là không được, nhưng thôi, chắc ổng cũng muốn giễu ba cái màn sến như cây nến hình con hến.

4Mar/091

Little Miss Sunshine (2006)

littlemiss

Little Miss Sunshine là một phim độc lập với kinh phí thực hiện chỉ 8 triệu đôla, nhưng doanh thu của bộ phim chỉ tính riêng ở Mỹ đã xấp xỉ 60 triệu đôla. Phim đoạt giải tại LHP Deauville và đang dẫn đầu danh sách đề cử giải Tinh thần độc lập. Bộ phim được đánh giá là một trong những phim thú vị bất ngờ nhất của năm 2006.

Little Miss Sunshine (Hoa hậu nhí Ánh Dương) xoay quanh câu chuyện một gia đình bất thường cùng nhau đưa cô con gái út ‘vượt dặm trường’ để tham dự cuộc thi Hoa hậu nhí Ánh Dương với biết bao hy vọng. Họ là Sheryl (Toni Collette), bà mẹ trẻ trung nhí nhảnh chăm lo cho ông anh trai Frank (Steve Carell) vừa tự sát bất thành; là Richard (Greg Kinnear), ông bố làm giáo sư luôn nhấn mạnh trong mọi bài giảng của mình rằng trên đời này chỉ có hai loại người: người kẻ chiến thắng và những kẻ thua cuộc; là ông nội (Alan Arkin) không viện dưỡng lão nào chứa nổi nên sống với gia đình thằng con trai, hay trốn vào toilet để lén lún hít thuốc phiện; là Frank, ông cậu đau khổ khi người bạn trai phụ tình, bản thân bị đuổi việc và khi suy sụp tinh thần đến cùng cực thì tự sát nhưng bất thành; là Dwayne (Paul Dano), cậu con trai đang tuổi mới lớn thần tượng Friedrich Nietzsche (nhà triết học người Đức), căm ghét mọi người và không muốn nói bất cứ lời nào, mọi giao tiếp đều thông qua giấy bút; và là cô bé con Olive (Abigail Breslin) 7 tuổi mơ ước trở thành hoa hậu nhí Ánh Dương, ngày ngày xem tới xem lui cuốn băng đăng quang của Hoa hậu California để học cách… đón nhận vương miện. Không ai bình thường trong gia đình ấy, hay đúng hơn, không ai “giả vờ bình thường” như cách Richard nhận xét. Khi Olive được chọn vào vòng chung kết cuộc thi Hoa hậu Nhí Ánh Dương, Sheryl lãnh nhiệm vụ đưa con gái lên đường đến Cali để cô bé con thực hiện giấc mơ Mỹ. Vì gia đình đang túng thiếu không đủ tiền mua vé máy bay, Sheryl phải đi bằng xe bus con của gia đình và Richard là người duy nhất ‘trị’ nổi chiếc xe cà tang ấy. Vì không thể để ông nội ở nhà (không ai kiểm soát nổi ông ấy sẽ ‘quậy’ cỡ nào), không thể để ông cậu Frank ở nhà (biết đâu cậu lại tự sát thêm lần nữa) và cậu con trai Dwayne ở nhà (cậu ta lầm lỳ cả ngày và chẳng ai biết Dwayne nghĩ gì), cả nhà cùng lên đường. Chuyến đi đầy những tranh cãi giữa Richard, Frank, Dwayne và ông nội, quanh chuyện dạy dỗ con cái và quan điểm sống của mỗi người. Kết thúc hành trình là cuộc thi hoa hậu Nhí Ánh Dương, nơi mà những đứa trẻ con ăn mặc diêm dúa, hành xử như người lớn, làm điệu làm duyên chẳng khác gì những hoa hậu trưởng thành, hoàn toàn không còn nét ngây thơ trong sáng của những đứa trẻ chưa đầy 10 tuổi.

Hoa hậu Nhí Ánh Dương là một phim hài với những nụ cười ý nhị về xã hội của người lớn, về cách dạy dỗ trẻ con và về cuộc sống của một gia đình bất thường nhưng tiêu biểu cho gia đình kiểu Mỹ. Người xem có thể bật cười sảng khoái mà vẫn thấm thía sự mỉa mai châm biếm về cách giáo dục trẻ con. Nếu Richard đại diện cho lối giáo dục truyền thống – cố gắng che dấu những điều mà người lớn cho rằng trẻ con không nên biết như giới tính, làm đẹp – thì Frank lại đại diện cho lối giáo dục hiện đại – đằng nào thì bọn trẻ cũng biết, thà rằng thẳng thắn mà trao đổi còn hơn là nói dối lấp liếm. Frank kể về chuyện vì sao anh tự sát, về đời sống tính dục đồng giới của mình cho bé Olive, trong khi Richard cố tình ngăn cản. Richard răn đe Olive rằng ăn kem nhiều sẽ khiến bé mập và không còn đẹp để đi thi hoa hậu, trong khi Frank thì muốn Olive cứ hồn nhiên vô tư hưởng thụ món ăn bé yêu thích. Cuộc cãi vả của họ bất tận và đỉnh điểm là cuộc thi hoa hậu – khi mà cả ông cậu lẫn ông bố đều đồng quan điểm rằng cuộc thi này quá lố bịch nhưng họ đều không muốn làm tổn thương Olive đang rất háo hức tham dự cuộc thi. Cô bé không đẹp, cô bé đeo kính cận. Cô bé ăn nhiều đến mức bụng ễnh. Thật khó tin nếu bé Olive chiến thắng tại cuộc thi hoa hậu Nhí Ánh Dương, nhưng gia đình vẫn luôn sát cánh ủng hộ cô bé. Olive cũng chịu đựng áp lực – em luôn sợ hãi trở thành kẻ thua cuộc bởi những lời giáo huấn của bố. Khi Olive quá lo lắng trước ngày đến cuộc thi, ông nội dạy em rằng ‘Những kẻ thua cuộc là những kẻ sợ mình không chiến thắng và chẳng bao giờ thử sức mình”. Olive tin rằng mình sẽ vươt qua tất cả để trở thành hoa hậu hí Ánh Dương. Tại cuộc thi, Olive khác biệt với những cô bé con diêm dúa trong những bộ áo dạ hội hay cố tình giả ngây thơ trong những bộ áo tắm hai mảnh mỏng dính gợi cảm, bởi cô bé được ông nội dạy bài múa thi tài năng như một… vũ nữ thoát y! Olive trình diễn bài múa ‘tục tĩu và vô văn hoá’ ấy một cách ngây thơ và hồn nhiên. Trong mắt những người lớn ‘giả vờ bình thường’ khác, hành động ấy báng bổ họ. Thế nhưng so với đám con nít thi hoa hậu Nhí Ánh Dương giả vờ ngây thơ trong sang trong những bộ áo quần sặc sỡ, phấn son dày đặc và cố tình hở hang chẳng kém cạnh ai, bé Olive trong sáng và hồn nhiên hơn hẳn. Người xem có thể cười ra nước mắt mà vẫn thấy đau đau.

Dàn diễn viên của bộ phim đóng xuất sắc vai diễn của họ, đặc biệt là Steve Carell trong vai ông chú Frank. Vốn là một diễn viên hài nổi tiếng qua bộ phim Trai tân 40 tuổi, Steve bất ngờ hoá thân vào một vai tâm lý rất đằm trong Hoa hậu Nhí Ánh Dương. Đáng chú ý hơn là Alan Arkin và Paul Dano trong vai ông nội và cậu con trai Dwayne: họ đều được đề cử cho giải Nam diễn viên phụ xuất sắc tại giải Tinh thần độc lập. Trong khi đó Breslin, cô bé từng làm quen với khán giả yêu điện ảnh trong vai cô bé con của Mel Gibson trong phim Signs, rất xuất sắc trong vai bé Olive. Breslin là một trong những nữ diễn viên nhí hiếm hoi vừa đáng yêu, diễn xuất tốt nhưng vẫn giữ được nét vô tư tuổi thơ. Đã có nhiều lời bàn tán dự đoán Hoa hậu nhí Ánh Dương sẽ làm nên chuyện tại giải Quả cầu vàng sắp tới và có thể cả giải Oscar…

Little Miss Sunshine (2006)
Đạo diễn: Jonathan Dayton, Valerie Faris
Kịch bản:
Michael Arndt
Diễn viên: Abigail Breslin (Olive), Greg Kinnear (Richard), Paul Dano (Dwayne), Alan Arkin (Grandpa), Toni Collette (Sheryl), Steve Carell (Frank)
MPAA: Rated R