Preview: Inception (2010)
Hè năm nay chỉ có vài phim mà tui mong chờ được xem, thiệt ra là 3 phim: Despicable me (phim hoạt hình, xem trailer quá vui nên chờ xem), Salt (vì cứ phim của Angelina Jolie là tui xem thôi, nhất là các thể loại hành động) và hàng đầu mong chờ là Inception. Vì sao ư? Vì đó là phim của đạo diễn mà tui yêu thích - Christopher Nolan - và về một đề tài mà tui rất thích - thế giới trong mơ. Hôm nay bên Mỹ đã chiếu phim này rùi. Bạn tui gửi email ...
Review: Knight and day (2010)
Nếu Việt Nam ta có anh Lý Hùng thì Hollywood có anh Tom Cruise đó các bạn. Knight and Day là minh chứng rõ nét nhất cho thấy anh "Lý Hùng của Hollywood" cũng giống anh 'Lý Hùng Việt Nam': hào quang thời vang son thiệt ra đã là quá khứ.
Review: Toy Story 3 (2010)
Nói chung khi chúng ta bàn về phim của Pixar thì chúng ta không bàn chuyện liệu phim này có hay hay là dở, mà liệu phim này có hay hơn phim trước hay không mà thôi. Toy Story 3 có một trailer siêu chán, và thiệt ra phim của Pixar lúc nào cũng hay nhưng mấy năm gần đây không có phim nào đủ sức làm tui rời khỏi rạp mà tự nhủ, mình sẽ xem lại phim này lần nữa. Up làm tui khóc sau 10 đầu phim nhưng càng về sau càng chán (so với đoạn đầu). ...
Review: The A-team (2010)
Tui nghĩ tui là một người xem phim dễ tính nhứt trên đời. Cứ hễ tui thấy phim nào khiến cho tui thấy hả hê khoái chí thì tui thấy phim đó hay thôi. Còn phim nào làm tui nhìn đồng hồ, buồn ngủ và ngáp thì phim đó với tui là dở. Chẳng hạn phim Transformers 2 đã khiến tui ngủ li bì, không chỉ một lần mà những hai lần! Cho dù nó cháy nổ đì đùng thì tui cũng ngủ. Khi mà đi xem The A-team, tui cũng nghi ngờ tui cũng sẽ ngủ ngon, nhất là ...
Review: Splice (2010)
Splice (2010) lẽ ra là phần tiếp nối của Cube, một phim giả tưởng khá trí tuệ của đạo diễn Vincenzo Natali. Vì không đủ kinh phí và công nghệ để thực hiện, dự án bị dời lại và cuối cùng trở thành một phim độc lập với Cube. Với kinh phí chỉ vỏn vẹn 26 triệu đôla, Splice có thể được xem là một phim độc lập thể loại viễn tưởng rất hứa hẹn của năm nay.
Quick Review: Iron Man 2 (2010)
Dạo này bận rộn mà lại mất cảm hứng đi xem vì không thấy có phim nào đáng để mình háo hức đi xem nên không review phim nào cả. Có mấy phim hay đã xem cũng lười lười review. Thôi thì làm cái quick review vậy...Đầu tiên là Iron Man. Mấy hôm nữa sẽ là Splice và Exit through a gift shop
Review: Để Mai Tính (2010)
Tui nhớ có lần tui nói với anh Charlie là tui cũng khoái làm phim đánh lộn ì xèo nhưng mà nói chung tui không có biết làm làm sao sau khi anh làm xong Dòng máu anh hùng, anh Charlie nói, 'Làm phim đánh lộn chán lắm em ơi. Không có chỉ đạo diễn xuất gì hết, vô ngó xem nó đánh có đúng không, quay mấy chục lần có mỗi cái đấm, cái đá thôi"... Xong anh nói anh khoái làm phim hài tình cảm tâm lý hơn. Tuần này, Để Mai Tính, bộ phim tâm lý hài ...
Review: How to train your dragon (2010)
How to train your dragon là bộ phim hoạt hình thứ hai tui xem trong năm nay, trùng hợp thay, cũng đặt bối cảnh trong thời xa xưa cổ tích, xoay quanh câu chuyện của một cậu bé cố gắng làm vui lòng cha mình nhưng cùng lúc cũng muốn theo đuổi những thú vui riêng. (Bộ phim kia là Secret of Kells, bộ phim 2D được đề cử Oscar cho phim hoạt hình xuất sắc nhất)
Trò chuyện với Quentin Tarantino
Trước khi Quentin Tarantino xuất hiện và giao lưu ở rạp Egyptian hôm 8.2 vừa rồi, khán giả được xem double feature Pulp Fiction và Inglourious Basterds - một phim là lần đầu tiên Quentin gây tiếng vang trên toàn thế giới (chiến thắng ở LHP Cannes, dù trước đó Reservoir dogs cũng hay không thua kém), một phim là lần gần đây nhất Quentin gây tiếng vang trên toàn thế giới. Cả hai phim đều được đề cử Oscar. Đây cũng là lần đầu tiên hai phim này được chiếu double feature (tức chiếu hai phim trong cùng một ...
Preview: Inception (2010)
Hè năm nay chỉ có vài phim mà tui mong chờ được xem, thiệt ra là 3 phim: Despicable me (phim hoạt hình, xem trailer quá vui nên chờ xem), Salt (vì cứ phim của Angelina Jolie là tui xem thôi, nhất là các thể loại hành động) và hàng đầu mong chờ là Inception. Vì sao ư? Vì đó là phim của đạo diễn mà tui yêu thích - Christopher Nolan - và về một đề tài mà tui rất thích - thế giới trong mơ. Hôm nay bên Mỹ đã chiếu phim này rùi. Bạn tui gửi email nói, "hey L, it's so werid that we went to Arclight without you" làm tui buồn ghê... Thui tạm thời chưa được xem, tui post bài preview phim này đọc đỡ buồn ha.
1475km
Hôm qua rời New york, tạm biệt em Hằng Toe, lên đường đi Washington D.C, định sẽ nghỉ lại đó, nhưng cuối cùng bạn Ao và bạn Tập quyết định đi thẳng xuống Atlanta. Tổng cộng hành trình dài 1475km, tức là gần như Nha Trang - Hà Nội... ghê thiệt đó.
Có một khúc kia tui nằm ngủ mơ thấy bạn Ao giận dỗi chuyện gì đó, bạn quăng xe không thèm lái làm cái xe nó chạy vòng vòng, tông trúng mấy cái xe khác, còn bạn Quyên thì ta quá trời, bạn Tập thì đứng ngoài xe không biết làm sao ngăn lại, còn tui thì gào lên 'Why do you do this to us?' (mơ nói tiếng Anh luôn mới ghê chứ hahaha), rùi tui phải bay vô dùng tay chụp cái thắng chân để dừng cái xe, mà không thể dừng được, xe nó cứ tuột tuột tuột... rồi nguyên cái xe tải lao tới, bạn Ao bay ra xe, để cửa mở toang, rùi cái xe tải nó húc văng luôn cái cửa xe.. Rồi sau đó cái xe nó nghiêng một bên gần như là lật...Tui sợ quá giật mình dậy luôn. Lúc đó xe đang nghỉ trong khu rest area, hai bạn Tập và bạn Ao đang giúp đỡ mấy chú người Mễ sửa xe gì đó (thật ra bây giờ tui cũng không nhớ được cái đó là lúc tui nhìn thấy khi tui tỉnh dậy, hay nó cũng chỉ là một phần của giấc mơ. Vì tui nhớ tui có đi ra ngoài ngó ngó, rùi tui có bình luận là thằng kia nó để râu tỉa tót ngầu thiệt, mà tui nhớ là tui đâu có đi ra khỏi xe (vì lo ngủ) đâu mà có chuyện tui thấy tụi kia nó để râu làm sao. Tui còn nhớ là cái nhà trước chỗ tụi nó đậu xe người ta bực bội vì tụi nó sửa xe cứ rồ ga hoài vào lúc nửa đêm, mà ở khu rest area thì làm gì có nhà người dân.
Có điều, cái chuyện đó không rùng rợn bằng cái chuyện xảy ra sau đó, mà nghĩ lại tui còn nổi hết gai ốc. Sau khi rời khỏi cái rest area đó, tui vẫn còn ngủ, nhưng mà nói chung nửa tỉnh nửa mê... Xong sau đó vì một vài lý do, tui giật mình thức dậy và tui nhìn thấy xe đang dừng ở trên xa lộ, cửa xe phía bên tay lái thì mở toang, nhìn qua phía đó thì xe trên xa lộ chạy qua vèo vèo thiếu điều muốn húc vô cửa xe. Tui quay qua bên phải thì thấy bạn Tập đứng ngoài xe - y hệt như lúc tui thấy trong mơ - mà bạn ấy thì cứ... trượt về phía trước, có nghĩa là xe đang lùi về phía sau. Lúc đó tui nghe bạn Quyên la lên hoảng loạn - y như trong mơ - và tui bay vô chụp cái thắng chân - cái này là phản xạ bắt chước như trong mơ - để dừng cái xe đang tuột ngược về sau.
Thiệt tình người tui nổi hết gai ốc, không phải vì những chuyện như cửa mở, xe người ta sém húc vô xe mình hay xe tụt dốc, mà vì tui nhìn thấy những thứ đó trong mơ, và trong mơ tui còn thấy xe nó bị thằng xe tải nó tông vô và cái xe bị lật...
Vì sợ quá (người tôi rùng mình lạnh gáy và da gà nổi lên luôn), tui mới nói với Tập là tao sợ quá mày ơi, vì tao mới nằm mơ thấy mấy chuyện đó. Nhưng tui không có dám kể cho Tập nghe vụ cái xe bị lật tại nó cứ nói 'mày còn mơ thấy cái gì nữa không, thấy cái gì là tao dừng xe lại luôn đó' mà lúc đó tui cũng sợ mắc công dừng giữa đường sương mù mịt lúc 3 giờ sáng trong rừng rậm mới là ghê rợn nên tui nói mơ tới khúc đạp thắng là hết rùi.... Rùi nó cứ nói đi nói lại cái phim Final Destination làm tui còn thấy ớn lạnh hơn.
May là cuối cùng cũng tới nơi an toàn....
