Phanxine’s world Tôi muốn chia sẻ những suy nghĩ của tôi về phim ảnh, báo chí và cuộc sống.

5Aug/1041

Chuyện kể dọc đường (2)

Đang ở sân bay trở về Sài Gòn yêu dấu, nhân máy bay bị hoãn giờ, tranh thủ viết vài dòng vậy...

31Jul/1028

Chuyện kể dọc đường (1)

Đóng máy phim của A. xong thì tui lên đường đi du lịch, từ Gia Lai xuống Hội An rồi dự định sẽ ra Đà Nẵng, Đồng Hới, Hà Nội... Nhưng kế hoạch lập ra để mà... vỡ kế hoạch...

12Feb/1018

Khi điện ảnh quảng bá du lịch

Không còn xa lạ, sự ảnh hưởng của điện ảnh với ngành du lịch đã được chứng minh ở khắp thế giới. Ở nhiều nước như Thái Lan, New Zealand, Trung Quốc, Hàn Quốc, chính phủ tăng cường phát triển điện ảnh để thúc đẩy ngành du lịch của nước mình.

26Dec/0920

Roadtrip 2009 – Thế giới này rất nhỏ…

poster

Giáng sinh năm thứ ba đi roadtrip. Mỗi năm lại đi với những người bạn khác nhau. Vì thế dù có đi trở lại những chỗ cũ vẫn thấy vui, thấy lạ...

20Mar/092

Cafe Sài Gòn

Bài này lâu lắm rùi đó... lôi lên đăng lại cho nó xôm tụ :D

melting_

Tôi thích ngồi trong những quán cafe Sài Gòn, bất kể sáng, trưa, chiều, tối. Hồi sinh viên, ngồi quán trước cổng trường, trên những cục đá thay cho ghế. Vì sao lại là cục đá, vì bán lề đường, nếu công an đến hốt, người ta chỉ ôm những bình nước, túi tiền mà chạy. Sinh viên ai nấy giữ ly cafe của mình. Nếu để ghế, để bàn thì không dọn kịp. Nhưng để đá, thì sinh viên chỉ đứng dậy, thế thôi. Ai khiêng đá về bao giờ... Chắc chỉ có thời sinh viên mới có những khoảnh khắc vui như thế...

Thời đi viết bào, thỉnh thoảng chui vào hẻm Trịnh, ngồi nép theo bờ tường, vừa trò chuyện với bạn bè vừa nhìn người qua lại trên đường. Ngồi ở đây, hẻm nhỏ mà xe hơi hay ra vào, cứ phải nép sát vào tường, xe để cũng thế. Mà chẳng hiểu sao cứ thích ra đó ngồi nữa.

Đi làm, có tiền, ngồi ở những quán máy lạnh, có cửa sổ kính lớn để có thể nhìn ra ngoài đường ngắm xe và người mà không bị khói bụi. Ở thành phố náo nhiệt này, chẳng bao giờ thấy xe và người ngơi nghỉ trên đường phố. Ngồi trong quán, có cảm giác thư giãn hơn mà vẫn có thể cảm được sự ồn ào ngoài đường. Có những đêm, ngồi ở Era ngắm con đường vắng, đèn vàng buồn thiu, lại thấy vui khi háo hức chờ một chiếc xa chạy ngang. Những lúc ấy, thời gian trôi rất chậm, để lấy lại cân bằng cho một sáng ngồi ở Ciao nhìn qua tấm kính thấy bên ngoài đông đúc xe qua lại.

Tôi nhớ Era lắm. Đã có một thời cứ ngồi đó mải. Gần như tuần nào cũng ngồi ở Era ít nhất ba bốn lần. Nhớ những khi buồn, ra Era ngồi, gọi điện rủ Thắng, là Thắng đến. Thắng rủ Phú, rủ Khoa, rủ Phúc đến. Cả đám ngồi nói chuyện đủ thứ. quán nhỏ xíu mà cả đám thì to con, ngồi chen chúc nhau. Sau này Thắng đi du học, cũng chẳng còn ai để mình ra đó rồi gọi ra nữa. Nên cũng ít đi. Nhưng vẫn nhớ. Nhớ có lần ra Era cùng đám bạn vào một buổi trưa. Cảm giác đó lạ lùng vô cùng. Nhóm làm nghiên cứu khoa học được giải, lấy tiền đó đi ăn mừng, trưa đi ăn cơm sườn ở hẻm nằm đâu gần Đặng Văn Ngữ, rồi kéo nhau ra Era. Era có bày sách. Buổi tối thì quán có đèn đuốc gì đâu, toàn đèn cầy tối om, nên chẳng mấy khi rớ vào đống sách. Nên không bao giờ rờ đến sách. Buổi trưa, cả đám ngồi lấy sách ra. Đọc thơ. Thơ Xuân Quỳnh. Những bài thơ tình nghe dễ thương biết dường nào. Thơ cho chồng. Thơ cho mẹ. thơ cho mẹ chồng. thơ cho con. Thơ con cho riêng của chồng. Trong trẻo lắm. Rồi có đứa lấy guitar ra đàn. Hát. Đến giờ vào học, cả đám quyết định cúp cua. Đợi đến tiết hai vào học. Tiết hai là một môn chả mấy khi ai học, toàn trốn, nhưng cả bọn cứ nghĩ "thôi thì lâu lâu đi học cho vui vậy". Đến giờ vào tiết hai, lục đục kéo lên trường. Có ngờ đâu thầy cho nghỉ. Nghỉ vì quá bực bội suốt mấy tuần trước không có đứa nào đi học! Cả đám tiếc ngẩn ngơ, biết vậy cứ ngồi lì trong quán, thưởng thức cảm giác quây quần với bạn bè ấy...

Thời sinh viên, còn đi quán Old Friend. Còn nhớ lần đầu tiên biết quán là nhờ thầy dạy Anh Văn. Quán nằm trong hẻm lắt léo, mà sao thầy tìm ra được. Quán nhỏ, như một hầm rượu. Quán đèn vàng buồn buồn mà ấm cúng. Quán mở nhạc nghe êm dịu và mang mác buồn. Lâu quá rồi không gặp thầy. Nhớ hồi ấy, cô Sương chủ quán hình như thích thầy. Thầy cũng vậy. Nhớ hồi ấy, lên quán như đến nhà bạn cũ. Ừm, quán Old Friend mà.... Sau này còn phát hiện ra những bạn ở chỗ làm cũng lui tới quán ấy. Cũng thích quán. Hình như những người mình thích đều đến quán ấy và thích quán...

Thời sinh viên, còn thích đi Hình Như Là. hồi xưa quán vắng, không đông như bây giờ. Vào đó ngồi đọc người ta viết tâm sự. thỉnh thảong bắt gặp chữ viết của bạn bè. thấy vui vui. Cũng ngồi viết lăng nhăng. không biết có ai đọc và nhận ra mình không nữa... Sau này quán đông, chẳng còn muốn vào quán.

Mà cũng lại, tôi vốn thích quán vắng. Quán vắng người khiến mình cảm thấy thanh thản và thư giãn. Thích quán quá, chỉ cho bạn bè biết. Người này nói người kia, dần dà quán đông người, mất đi cái yên tĩnh của nó. lại chán, nên bỏ đi nơi khác... Dần dà, quên hết quán cũ. Rồi quen luôn với những quán ồn ào như ở Chu bar hay Highland hay Ciao...

Tôi gần như bị “nghiện” cuộc sống tốc độ ở đây, có lẽ vì ham sống, ham làm quá, không thể nào ngồi lim dim mắt với tách cafe như lúc ở Hà Nội hay lang thang trên những ngõ đường be bé hun hút hai bên mái ngói tường rêu ở Hội An lâu quá một tuần được. Nhiều khi thích ra quán cafe làm việc để khỏi chôn mình trong bốn bước tường ở văn phòng, lâu lâu ngước cổ vẫn có thể nhìn được thế giới bên ngoài. Khi bước vào một quán cafe ở Sài Gòn, tôi luôn có cảm giác ấm cúng, gần gũi dù đôi khi chẳng quen mấy người (mặc dù thật ra, đi nhiều đến nỗi quen cả chủ quán, bồi bàn lẫn biết mặt khách quen ở đó), vì người Sài Gòn vốn “tứ xứ”. Ở Hà Nội, tôi luôn bị lạc lõng nếu vô tình cất tiếng miền Nam của mình lên. Đi Hội An, đi Hà Nội, cũng nhiều quán cafe được thiết kế đẹp, nhưng chẳng ở đâu níu chân tôi lại lâu được. Quán ở Hội An nhiều Tây quá, quán ở Hà Nội mới 10 giờ tối chủ đã mời khách về để đóng cửa.

Cafe ở Sài Gòn cũng phong phú như chính con ngừơi ở Sài Gòn vậy, thích lắng đọng tìm quán yên tĩnh, thích thả hồn bay, tìm quán hoà tấu nhạc cổ điển, thích chút ồn ào, có những quán chơi nhạc live, giọng hát của ca sĩ ở đây còn hay gấp mấy lần những ngôi sao ca nhạc. Vui đi với đông bạn bè, buồn đi một mình, bất kể thế nào tôi cũng tìm được nhiều cảm hứng để… làm việc ở những quán cafe, ngay cả đang ngồi thư giãn. Cũng thế, dù ngồi nói chuyện công việc, hí hoáy ngồi viết hay đang tán gẫu với bạn bè, trong đầu cũng thư thái, vô tư lự, không căng thẳng, mệt mỏi. Để rồi khi đứng dậy, mở cửa, bước ra khỏi quán, thế giới ồn ào của cuộc sống lại lôi mình trở lại với những ồn ào, đam mê…

(uống cafe thì ít mà uống trà đá thì nhiều. Hình minh hoạ: trà đá Bố già!)

2Aug/0724

Và con tim đã vui trở lại

Ổ cứng thì đi tong luôn rồi, nhưng dữ liệu đã cứu được. Tốn chút tiền, nhưng còn hơn là mất hết (chứ 7GB hình đi châu Âu mà trả 3 Euro/tấm cho hai bạn Os và carpe_diem thì sạt nghiệp luôn).

Cuối cùng đã nghĩ ra được tựa phim và tag line cho phim của mình. Hay quá. Tựa phim là THE BUZZ. Tag line là 'To stop the buzz, you have to kill the fly'. Hạnh phúc quá... Poster sẽ là hình một cái đinh ghim ghim con ruồi trên tường. Đó cũng là một scene trong phim luôn, cảnh chú Dan phóng cái đinh ghim giết chết con ruồi vì nó cứ vo ve làm chú bực mình. Cái đó là metaphor cho chuyện chú này bị người ta xầm xì nói xấu sau lưng hoài, để yên thì bực mình, xua đuổi thì nó cũng quay lại, nên cuối cùng chú quyết định 'kill the fly' luôn!

Tại phim ngắn nên vậy thôi, chứ thiệt ra có kill the fly thì cũng có con ruồi khác bay tới, nhất là nhiều khi cả bầy ruồi bạn bè chồng vợ người thân gia đình của con ruồi kia tới khóc than cho nó (hoặc bu vô xác nó). Cái đó phức tạp lắm, phim mình có 5 phút 30 giây chưa tính credit (đang suy nghĩ xem coi làm credit làm sao cho nó hay ho hấp dẫn ly kỳ xứng tầm với cái phim của mình, hahahaha)

Khoe hình một chút, chuẩn bị viết lại nhất ký Châu Âu sau hai năm!

P1010278
Trở lại Paris từ Deauville, đêm đầu tiên được bạn Thắng dắt ra xem cái Khải Hoàn Môn, hai thằng đứng giữa đại lộ Champs-Elysées! Tui nhớ hôm đi đường thấy cái poster phim Trái tim lỡ nhịp có tên của Phạm Linh Đan...Cái Đại Lộ này làm tui nhớ đường Lê Duẩn lắm.
+
P1010403

Sáng hôm sau đi chơi với hai vợ chồng bạn Hiền, lên Nhà Thờ Tim Rỉ Máu gì đó (Basilique du Sacré-Cœur???)
+

P1010595
Đây là bạn Khoa sau hôm dắt tui thăm cung điện Versaille. Nhớ cái nón 27 này quá. Huhu, hai vợ chồng người Pháp trên chuyến xe bus Euroline thật là xấu xa. Tui đã nhường ghế cho ngồi, lỡ bỏ quên cái nón mà ko thèm trả lại cho tui...
+
P1010694
Hall de musique...
+

DSCN2347
Y như chụp bìa CD boysband!
+

DSCN2338
Bạn Mỹ Hạnh dễ thương của tui... phía sau lưng là cái cục gạch ghi chữ Hoà Bình bằng mọi thứ tiếng trên thế giới thì phải. Hình như tụi tui có ghi tên tụi tui kỷ niệm lên trên đó... hí hí. Tấm này chụp ở La Defense.
+
P1020122
Ở bảo tàng Louvre với Thắng và Quang.
Hôm đó xài thẻ sinh viên của Thắng để đi xem bảo tàng chùa...
+

P1050040
Nhí nhảnh hồn nhiên với Nhung trong một ngày nắng đẹp ở công viên Luxembourg. bạn Nhung làm hướng dẫn viên du lịch rất là hấp dẫn nha, có giới thiệu lịch sử từng nơi nữa... hihi...
+

P1020360
Đi Hà Lan, chơi một ngày ở Amsterdam rồi bắt xe đi Denhagg, ở trọ nhà Quang Anh, xong rồi quay lại Amsterdam ăn chơi đàn đúm tiếp.

+
P1030455
Qua Đức, đến Koln được bé eros chăm sóc, tối nhậu nhẹt với mấy bạn du học sinh ở đây...Hic, vừa phải uống bia, vừa uống nước ngọt, vừa uống vodka với chú Andrei bạn trai bé eros (vì chú này người Ukraina), không nhớ là có xỉn ko...
+

P1030924
Sang Áo rồi sang Ý, đến Venise thăm nơi tổ chức LHP Venice
+

P1040357
Đến Rome ngắm Colosseum. Kỷ niệm là đi metro xém bị trấn lột, may mà nhờ quấn cái áo gió như trong hình, nó che phủ túi quần, tiền và ví thì nhét trong áo gió, túi áo gió nằm tít ở dưới và lật vào trong nên tụi nó ko tìm thấy gì sau một hồi lục lọi ngay trên metro đông người. Hic...
+

P1040679

Rồi đến Vatican, hôm đó không biết vì sao mà đông nghịt người, báo chí truyền hình đứng tràn ngập, người của mọi giáo phái tới (mặc áo đủ các màu). Còn được nghe nhạc hát vang nữa. Nấn ná hoài không muốn đi vì nghĩ chắc ông Giáo Hoàng sẽ ra vẫy tay gì đó. Đến khi hôm sau về Venice lại, lên mạng mới biết là đêm hôm đó ông Giáo Hoàng qua đời.
+

27Jun/0715

Thèm đi du lịch

Rảnh rỗi quá, lại thèm đi du lịch.

Có nên vác ba lô lên đi du lịch tiếp không ta... Hic... Tốn tiền quá...

Có ai cho tui tiền đi du lịch không?

-----------------------------------------------------------------------------

Hỏi mấy bạn nào đi châu Âu từ Mỹ: làm sao mình xin visa qua mấy nước đó được? Thủ tục làm sao?

Chắc chờ tóc dài ra rùi mới có đủ tiền đi...Đi du lịch bụi cho nó tiết kiệm
|
Đi từ ngoài ngõ

|
Đi vô trong hầm
|
Đi mệt thì ngồi nghỉ

|
Ngồi nghỉ xong nằm ngủ

|
Ngủ dậy khoác ba lô lên đường đi tiếp...

Tagged as: , 15 Comments