Preview: Inception (2010)
Hè năm nay chỉ có vài phim mà tui mong chờ được xem, thiệt ra là 3 phim: Despicable me (phim hoạt hình, xem trailer quá vui nên chờ xem), Salt (vì cứ phim của Angelina Jolie là tui xem thôi, nhất là các thể loại hành động) và hàng đầu mong chờ là Inception. Vì sao ư? Vì đó là phim của đạo diễn mà tui yêu thích - Christopher Nolan - và về một đề tài mà tui rất thích - thế giới trong mơ. Hôm nay bên Mỹ đã chiếu phim này rùi. Bạn tui gửi email ...
Review: Knight and day (2010)
Nếu Việt Nam ta có anh Lý Hùng thì Hollywood có anh Tom Cruise đó các bạn. Knight and Day là minh chứng rõ nét nhất cho thấy anh "Lý Hùng của Hollywood" cũng giống anh 'Lý Hùng Việt Nam': hào quang thời vang son thiệt ra đã là quá khứ.
Review: Toy Story 3 (2010)
Nói chung khi chúng ta bàn về phim của Pixar thì chúng ta không bàn chuyện liệu phim này có hay hay là dở, mà liệu phim này có hay hơn phim trước hay không mà thôi. Toy Story 3 có một trailer siêu chán, và thiệt ra phim của Pixar lúc nào cũng hay nhưng mấy năm gần đây không có phim nào đủ sức làm tui rời khỏi rạp mà tự nhủ, mình sẽ xem lại phim này lần nữa. Up làm tui khóc sau 10 đầu phim nhưng càng về sau càng chán (so với đoạn đầu). ...
Review: The A-team (2010)
Tui nghĩ tui là một người xem phim dễ tính nhứt trên đời. Cứ hễ tui thấy phim nào khiến cho tui thấy hả hê khoái chí thì tui thấy phim đó hay thôi. Còn phim nào làm tui nhìn đồng hồ, buồn ngủ và ngáp thì phim đó với tui là dở. Chẳng hạn phim Transformers 2 đã khiến tui ngủ li bì, không chỉ một lần mà những hai lần! Cho dù nó cháy nổ đì đùng thì tui cũng ngủ. Khi mà đi xem The A-team, tui cũng nghi ngờ tui cũng sẽ ngủ ngon, nhất là ...
Review: Splice (2010)
Splice (2010) lẽ ra là phần tiếp nối của Cube, một phim giả tưởng khá trí tuệ của đạo diễn Vincenzo Natali. Vì không đủ kinh phí và công nghệ để thực hiện, dự án bị dời lại và cuối cùng trở thành một phim độc lập với Cube. Với kinh phí chỉ vỏn vẹn 26 triệu đôla, Splice có thể được xem là một phim độc lập thể loại viễn tưởng rất hứa hẹn của năm nay.
Quick Review: Iron Man 2 (2010)
Dạo này bận rộn mà lại mất cảm hứng đi xem vì không thấy có phim nào đáng để mình háo hức đi xem nên không review phim nào cả. Có mấy phim hay đã xem cũng lười lười review. Thôi thì làm cái quick review vậy...Đầu tiên là Iron Man. Mấy hôm nữa sẽ là Splice và Exit through a gift shop
Review: Để Mai Tính (2010)
Tui nhớ có lần tui nói với anh Charlie là tui cũng khoái làm phim đánh lộn ì xèo nhưng mà nói chung tui không có biết làm làm sao sau khi anh làm xong Dòng máu anh hùng, anh Charlie nói, 'Làm phim đánh lộn chán lắm em ơi. Không có chỉ đạo diễn xuất gì hết, vô ngó xem nó đánh có đúng không, quay mấy chục lần có mỗi cái đấm, cái đá thôi"... Xong anh nói anh khoái làm phim hài tình cảm tâm lý hơn. Tuần này, Để Mai Tính, bộ phim tâm lý hài ...
Review: How to train your dragon (2010)
How to train your dragon là bộ phim hoạt hình thứ hai tui xem trong năm nay, trùng hợp thay, cũng đặt bối cảnh trong thời xa xưa cổ tích, xoay quanh câu chuyện của một cậu bé cố gắng làm vui lòng cha mình nhưng cùng lúc cũng muốn theo đuổi những thú vui riêng. (Bộ phim kia là Secret of Kells, bộ phim 2D được đề cử Oscar cho phim hoạt hình xuất sắc nhất)
Trò chuyện với Quentin Tarantino
Trước khi Quentin Tarantino xuất hiện và giao lưu ở rạp Egyptian hôm 8.2 vừa rồi, khán giả được xem double feature Pulp Fiction và Inglourious Basterds - một phim là lần đầu tiên Quentin gây tiếng vang trên toàn thế giới (chiến thắng ở LHP Cannes, dù trước đó Reservoir dogs cũng hay không thua kém), một phim là lần gần đây nhất Quentin gây tiếng vang trên toàn thế giới. Cả hai phim đều được đề cử Oscar. Đây cũng là lần đầu tiên hai phim này được chiếu double feature (tức chiếu hai phim trong cùng một ...
Đọc Sách: Ký ức vụn (Nguyễn Quang Lập)
Tui là đứa thích đọc sách nhưng mà lười đọc sách. Tui có thú vui đi tha sách về nhà để lên tủ cho vui, xong một ngày đẹp trời lôi ra đọc. À không, một ngày xấu trời - chẳng hạn trời mưa không đi đậu được, không có internet, không biết làm gì đành lấy sách ra đọc. Chớ bình thường ít khi tui đọc sách lắm nha. Có nhiều cuốn tui đọc mấy năm trời mới xong (chẳng hạn cuốn T mất tích tui đọc suốt ba năm mới xong), nhưng có những cuốn tui đọc cái vèo là xong (chẳng hạn cuốn gần đây nhất không tính cái cuốn tui sắp review là Kira Kira). Không phải là sách dở tui đọc chậm mà sách hay tui đọc nhanh, mà tùy thuộc vào nhiều tình huống lắm. Chẳng hạn cuốn Kira Kira la cuốn dễ đọc, cộng với tui thích truyện con nít nên từ khi cầm nó lên đọc cho đến khi đọc xong chỉ có... 4 chuyến đi tàu điện từ trường đến Universal Studio xem phim thôi. Trong khi T mất tích tui chỉ chờ khi nào đi máy bay tui mới lấy ra đọc, mà thiệt ra có mấy khi tui đi máy bay đâu. Cả hai cuốn tui đều thích. Vì thiệt ra nếu không thích thì thôi tui dẹp luôn khỏi đọc.
Cái cuốn khó chịu mà làm tui đọc nhanh nhứt - tức đọc mà còn phải lật lại đọc lại đoạn đầu để nhớ ra ai là ai, sự kiện gì là sự kiện gì, xong còn đi kiếm luôn nguyên tác đọc, là cuốn Trần trụi với với chương của Paul Auster (New York Trilogy). Cuốn này hay ho lắm nha, để hôm nào rảnh rỗi tui review chơi.
