Preview: Inception (2010)
Hè năm nay chỉ có vài phim mà tui mong chờ được xem, thiệt ra là 3 phim: Despicable me (phim hoạt hình, xem trailer quá vui nên chờ xem), Salt (vì cứ phim của Angelina Jolie là tui xem thôi, nhất là các thể loại hành động) và hàng đầu mong chờ là Inception. Vì sao ư? Vì đó là phim của đạo diễn mà tui yêu thích - Christopher Nolan - và về một đề tài mà tui rất thích - thế giới trong mơ. Hôm nay bên Mỹ đã chiếu phim này rùi. Bạn tui gửi email ...
Review: Knight and day (2010)
Nếu Việt Nam ta có anh Lý Hùng thì Hollywood có anh Tom Cruise đó các bạn. Knight and Day là minh chứng rõ nét nhất cho thấy anh "Lý Hùng của Hollywood" cũng giống anh 'Lý Hùng Việt Nam': hào quang thời vang son thiệt ra đã là quá khứ.
Review: Toy Story 3 (2010)
Nói chung khi chúng ta bàn về phim của Pixar thì chúng ta không bàn chuyện liệu phim này có hay hay là dở, mà liệu phim này có hay hơn phim trước hay không mà thôi. Toy Story 3 có một trailer siêu chán, và thiệt ra phim của Pixar lúc nào cũng hay nhưng mấy năm gần đây không có phim nào đủ sức làm tui rời khỏi rạp mà tự nhủ, mình sẽ xem lại phim này lần nữa. Up làm tui khóc sau 10 đầu phim nhưng càng về sau càng chán (so với đoạn đầu). ...
Review: The A-team (2010)
Tui nghĩ tui là một người xem phim dễ tính nhứt trên đời. Cứ hễ tui thấy phim nào khiến cho tui thấy hả hê khoái chí thì tui thấy phim đó hay thôi. Còn phim nào làm tui nhìn đồng hồ, buồn ngủ và ngáp thì phim đó với tui là dở. Chẳng hạn phim Transformers 2 đã khiến tui ngủ li bì, không chỉ một lần mà những hai lần! Cho dù nó cháy nổ đì đùng thì tui cũng ngủ. Khi mà đi xem The A-team, tui cũng nghi ngờ tui cũng sẽ ngủ ngon, nhất là ...
Review: Splice (2010)
Splice (2010) lẽ ra là phần tiếp nối của Cube, một phim giả tưởng khá trí tuệ của đạo diễn Vincenzo Natali. Vì không đủ kinh phí và công nghệ để thực hiện, dự án bị dời lại và cuối cùng trở thành một phim độc lập với Cube. Với kinh phí chỉ vỏn vẹn 26 triệu đôla, Splice có thể được xem là một phim độc lập thể loại viễn tưởng rất hứa hẹn của năm nay.
Quick Review: Iron Man 2 (2010)
Dạo này bận rộn mà lại mất cảm hứng đi xem vì không thấy có phim nào đáng để mình háo hức đi xem nên không review phim nào cả. Có mấy phim hay đã xem cũng lười lười review. Thôi thì làm cái quick review vậy...Đầu tiên là Iron Man. Mấy hôm nữa sẽ là Splice và Exit through a gift shop
Review: Để Mai Tính (2010)
Tui nhớ có lần tui nói với anh Charlie là tui cũng khoái làm phim đánh lộn ì xèo nhưng mà nói chung tui không có biết làm làm sao sau khi anh làm xong Dòng máu anh hùng, anh Charlie nói, 'Làm phim đánh lộn chán lắm em ơi. Không có chỉ đạo diễn xuất gì hết, vô ngó xem nó đánh có đúng không, quay mấy chục lần có mỗi cái đấm, cái đá thôi"... Xong anh nói anh khoái làm phim hài tình cảm tâm lý hơn. Tuần này, Để Mai Tính, bộ phim tâm lý hài ...
Review: How to train your dragon (2010)
How to train your dragon là bộ phim hoạt hình thứ hai tui xem trong năm nay, trùng hợp thay, cũng đặt bối cảnh trong thời xa xưa cổ tích, xoay quanh câu chuyện của một cậu bé cố gắng làm vui lòng cha mình nhưng cùng lúc cũng muốn theo đuổi những thú vui riêng. (Bộ phim kia là Secret of Kells, bộ phim 2D được đề cử Oscar cho phim hoạt hình xuất sắc nhất)
Trò chuyện với Quentin Tarantino
Trước khi Quentin Tarantino xuất hiện và giao lưu ở rạp Egyptian hôm 8.2 vừa rồi, khán giả được xem double feature Pulp Fiction và Inglourious Basterds - một phim là lần đầu tiên Quentin gây tiếng vang trên toàn thế giới (chiến thắng ở LHP Cannes, dù trước đó Reservoir dogs cũng hay không thua kém), một phim là lần gần đây nhất Quentin gây tiếng vang trên toàn thế giới. Cả hai phim đều được đề cử Oscar. Đây cũng là lần đầu tiên hai phim này được chiếu double feature (tức chiếu hai phim trong cùng một ...
Nguyễn Thái Bình và những câu chuyện lịch sử.
Đã xem Up, Drag me to hell và Night at the museum 2. Thế nhưng tạm gác review phim (vẫn còn nợ T4), hôm nay tui nói về anh Nguyễn Thái Bình và bà con ai lòng vô đọc - đừng vì nghe chuyện lịch sử rồi chạy dài nha.
(Hình: Anh Nguyễn Thái Bình đeo bảng chống chiến tranh Việt Nam đi học)
Phim lịch sử Việt Nam
Lịch sử cũng cấn hấp dẫn khi lên phim
Khi đọc bài viết này trong những ngày này, tui nghĩ về nhiều điều...
Tui nhớ lâu rồi,chắc đã 6 - 7 năm, một người bạn quen trên mạng (ninja? befree?) đã nói với tôi rằng, Lịch sử luôn thay đổi. Điều đó làm thay đổi cách nhìn về thời sự, về lịch sử của tôi rất nhiều.
Tôi từng tranh luận với nhiều bạn về điều này. hầu hết các bạn ở Việt Nam, dưới mái trường xã hội chủ nghĩa vinh quang và muôn năm, không tin vào điều đó. Lịch sử là bất biến, làm sao có thể thay đổi được?
Lịch sử - history - his-story - là câu chuyện được kể lại. Không ai dám chắc người kể có thể kể đúng mọi câu chuyện. Không ai dám chắc câu chuyện hôm nay họ kể sẽ giống câu chuyện họ đã kể ngày hôm qua và câu chuyện họ sẽ kể ngày mai.
Lịch sử được kể bởi kẻ chiến thắng.
Cũng như những ngày này, 30 năm trước, bọn bành trướng Trung Quốc đã gửi khoảng 200.000 quân sang miền Bắc Việt Nam. 17.2.1979. Thế nhưng, không như chiến thắng vinh quang ngày 30.4.1975 - chiến thắng thống nhất đất nước nhưng cũng đồng thời mãi mãi chia rẽ một phần dân tộc mà có lẽ khó có thể nào hàn gắn lại được - chúng ta luôn kỷ niệm linh đình, cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung dường như im ắng không được nhắc tới.
Phải chăng, lịch sử đang thay đổi?
Liệu chúng ta có được làm phim về chiến trnah biên giới Việt trung, về những người lính đã ngã xuống? Liệu chúng ta có được làm phim về chiến thắng Đống Đa - Ngọc Hồi? Liệu chúng ta có được quyền mô tả quân xâm lược từ phương Bắc là tàn ác và nham hiểm trong các bộ phim, hay chúng ta nên biến họ thành quân... Mỹ cho dễ bề chiến đấu?
Những người viết sách chỉ đá động vài câu đã bị bắt cắt. Cắt vài ba dòng trong sách tổn thất lắm cũng chỉ là đau lòng và vài bytes trong dữ liệu. Làm phim mà bị bắt cắt thì tốn tiền của bao nhiêu. Ai sẽ dám làm phim về lịch sử Việt Nam, nhất là khi lịch sử của ta gắn liền với 1000 năm chống quân xâm lăng phương Bắc?
Bài viết ở trên nói rất nhiều đến các vấn đề của phim lịch sử Việt Nam, nhưng cũng như mọi bài báo khác, đã không dám đụng đến vấn đề cốt lõi: ai cho phép người làm phim tự do bày tỏ quan điểm chính kiến về lịch sử? Khi tiếng nói không được tự do cất lên, làm sao người làm phim làm ra được phim hay? Chẳng có gì khó hiểu khi mà "Chúng ta luôn vẽ lên những nhân vật mờ nhạt, như chỉ là cái bóng chứ không giống một con người. Và để lấp đầy những lỗ hổng đó, chúng ta tống vào phim vô số những khái niệm, những nhân vật chẳng biết để làm gì".
Bởi con người phải có xấu, có tốt, có những đê hè lẫn những cao cả đức hạnh. Ai cho phép họ mô tả những nhân vật lịch sử một cách đời thường như thế? Ai?
