Preview: Inception (2010)
Hè năm nay chỉ có vài phim mà tui mong chờ được xem, thiệt ra là 3 phim: Despicable me (phim hoạt hình, xem trailer quá vui nên chờ xem), Salt (vì cứ phim của Angelina Jolie là tui xem thôi, nhất là các thể loại hành động) và hàng đầu mong chờ là Inception. Vì sao ư? Vì đó là phim của đạo diễn mà tui yêu thích - Christopher Nolan - và về một đề tài mà tui rất thích - thế giới trong mơ. Hôm nay bên Mỹ đã chiếu phim này rùi. Bạn tui gửi email ...
Review: Knight and day (2010)
Nếu Việt Nam ta có anh Lý Hùng thì Hollywood có anh Tom Cruise đó các bạn. Knight and Day là minh chứng rõ nét nhất cho thấy anh "Lý Hùng của Hollywood" cũng giống anh 'Lý Hùng Việt Nam': hào quang thời vang son thiệt ra đã là quá khứ.
Review: Toy Story 3 (2010)
Nói chung khi chúng ta bàn về phim của Pixar thì chúng ta không bàn chuyện liệu phim này có hay hay là dở, mà liệu phim này có hay hơn phim trước hay không mà thôi. Toy Story 3 có một trailer siêu chán, và thiệt ra phim của Pixar lúc nào cũng hay nhưng mấy năm gần đây không có phim nào đủ sức làm tui rời khỏi rạp mà tự nhủ, mình sẽ xem lại phim này lần nữa. Up làm tui khóc sau 10 đầu phim nhưng càng về sau càng chán (so với đoạn đầu). ...
Review: The A-team (2010)
Tui nghĩ tui là một người xem phim dễ tính nhứt trên đời. Cứ hễ tui thấy phim nào khiến cho tui thấy hả hê khoái chí thì tui thấy phim đó hay thôi. Còn phim nào làm tui nhìn đồng hồ, buồn ngủ và ngáp thì phim đó với tui là dở. Chẳng hạn phim Transformers 2 đã khiến tui ngủ li bì, không chỉ một lần mà những hai lần! Cho dù nó cháy nổ đì đùng thì tui cũng ngủ. Khi mà đi xem The A-team, tui cũng nghi ngờ tui cũng sẽ ngủ ngon, nhất là ...
Review: Splice (2010)
Splice (2010) lẽ ra là phần tiếp nối của Cube, một phim giả tưởng khá trí tuệ của đạo diễn Vincenzo Natali. Vì không đủ kinh phí và công nghệ để thực hiện, dự án bị dời lại và cuối cùng trở thành một phim độc lập với Cube. Với kinh phí chỉ vỏn vẹn 26 triệu đôla, Splice có thể được xem là một phim độc lập thể loại viễn tưởng rất hứa hẹn của năm nay.
Quick Review: Iron Man 2 (2010)
Dạo này bận rộn mà lại mất cảm hứng đi xem vì không thấy có phim nào đáng để mình háo hức đi xem nên không review phim nào cả. Có mấy phim hay đã xem cũng lười lười review. Thôi thì làm cái quick review vậy...Đầu tiên là Iron Man. Mấy hôm nữa sẽ là Splice và Exit through a gift shop
Review: Để Mai Tính (2010)
Tui nhớ có lần tui nói với anh Charlie là tui cũng khoái làm phim đánh lộn ì xèo nhưng mà nói chung tui không có biết làm làm sao sau khi anh làm xong Dòng máu anh hùng, anh Charlie nói, 'Làm phim đánh lộn chán lắm em ơi. Không có chỉ đạo diễn xuất gì hết, vô ngó xem nó đánh có đúng không, quay mấy chục lần có mỗi cái đấm, cái đá thôi"... Xong anh nói anh khoái làm phim hài tình cảm tâm lý hơn. Tuần này, Để Mai Tính, bộ phim tâm lý hài ...
Review: How to train your dragon (2010)
How to train your dragon là bộ phim hoạt hình thứ hai tui xem trong năm nay, trùng hợp thay, cũng đặt bối cảnh trong thời xa xưa cổ tích, xoay quanh câu chuyện của một cậu bé cố gắng làm vui lòng cha mình nhưng cùng lúc cũng muốn theo đuổi những thú vui riêng. (Bộ phim kia là Secret of Kells, bộ phim 2D được đề cử Oscar cho phim hoạt hình xuất sắc nhất)
Trò chuyện với Quentin Tarantino
Trước khi Quentin Tarantino xuất hiện và giao lưu ở rạp Egyptian hôm 8.2 vừa rồi, khán giả được xem double feature Pulp Fiction và Inglourious Basterds - một phim là lần đầu tiên Quentin gây tiếng vang trên toàn thế giới (chiến thắng ở LHP Cannes, dù trước đó Reservoir dogs cũng hay không thua kém), một phim là lần gần đây nhất Quentin gây tiếng vang trên toàn thế giới. Cả hai phim đều được đề cử Oscar. Đây cũng là lần đầu tiên hai phim này được chiếu double feature (tức chiếu hai phim trong cùng một ...
Preview: Inception (2010)
Hè năm nay chỉ có vài phim mà tui mong chờ được xem, thiệt ra là 3 phim: Despicable me (phim hoạt hình, xem trailer quá vui nên chờ xem), Salt (vì cứ phim của Angelina Jolie là tui xem thôi, nhất là các thể loại hành động) và hàng đầu mong chờ là Inception. Vì sao ư? Vì đó là phim của đạo diễn mà tui yêu thích - Christopher Nolan - và về một đề tài mà tui rất thích - thế giới trong mơ. Hôm nay bên Mỹ đã chiếu phim này rùi. Bạn tui gửi email nói, "hey L, it's so werid that we went to Arclight without you" làm tui buồn ghê... Thui tạm thời chưa được xem, tui post bài preview phim này đọc đỡ buồn ha.
Phim hè Việt Nam
Hình như từng nói một lần trên blog, không dám chắc, nhưng nói nhiều lần trên báo, có điều chắc ít người đọc!
Báo chí thường ca thán 'Phim Việt chỉ có một mùa phim Tết, trong khi Hollywood có mùa phim hè' và mơ ước 'bao giờ Việt Nam mới có mùa phim hè'.
Bao giờ Việt Nam có mùa phim hè? Chuyện đó nằm ngoài tầm với của ... các nhà làm phim. Chuyện mùa phim hè thật ra nằm trong tay... Bộ Giáo Dục và Công Đoàn! Trời, có lộn không?
Không lộn!
Hồi xửa hồi xưa, chừng 30 năm về trước, Hollywood cũng chỉ có mỗi mùa phim Giáng Sinh Năm Mới là ăn khách thôi. Mãi cho tới hồi ông Steven Spielberg làm phim Hàm cá mập chiếu mùa hè (vì nội dung là mấy người đi biển mùa hè mà) và ăn khách khủng khiếp thì lúc đó mới có mùa phim hè kéo theo. Có lẽ mùa hè năm 1975, sau cuộc chiến tranh Việt Nam, người Mỹ được cho nghỉ xả hơi nhiều, cộng thêm muốn giải toả căng thẳng, nên Hàm cá mập đã thành công bất ngờ. Phim hè ra đời sau đó.
Có thể thấy rằng mùa Giáng Sinh trước đó, và ngay cả bây giờ, vẫn là mùa phim ăn khách của Hollywood. Cách đây khoảng 7 - 8 năm, phim hè thành công rực rỡ, nhưng 5 - 6 năm trở lại đây, phim Giáng Sinh lại vẫn lấn áp nhờ hai siêu phẩm dây dưa Chúa tể những chiếc nhẫn và Harry Potter (giờ cũng thành phim hè rồi).
Vì sao phim Giáng Sinh của Hollywood và phim Tết của Việt Nam lại ăn khách? Đơn giản: vì hai mùa này người ta được nghỉ lễ nhiều ngày. Giáng Sinh ở Mỹ kéo dài cả tháng trời, từ Giáng Sinh sang năm mới, bà con rảnh quá không biết làm gì thì kéo nhau ra rạp xem phim từ sáng tới tối cho đỡ buồn chán, chứ ngày thường ai mà rảnh để đi xem. Nhìn vào trong một tuần cũng thấy: chỉ có cuối tuần là phim đông khách, còn các ngày trong tuần thì làm gì mà ăn cho nổi. Người ta chỉ đi xem phim nếu họ rảnh rỗi mà thôi. Tết ở Việt Nam cũng vậy, khánn giả, từ chị bán rau ngoài chợ đến chú trưởng phòng nhân sự của công ty liên doanh đều rảnh như nhau và đều có nhu cầu giải trí thư giãn cho đỡ nhàm chán. Tranh thủ ra rạp xem phim, nhất là phim không mướn băng mua DVD lậu ở ngoài được, là ý kiến hay. Dĩ nhiên vì vậy mà phim Việt Nam chiếu mùa này ăn khách! (Điều đó không có nghĩa là phim nào chiếu cũng ăn đâu nhé, vì thử chiếu Cầu ông Tượng nhân dịp Tết xem coi có sập cầu không).
Vậy tại sao Hollywood có mùa phim hè mà Việt Nam tới giờ không có? Đơn giản thôi: con nít Mỹ nó không bị bắt đi học hè, và phụ huynh nó cũng không phải làm việc quần quật không cần chăm con. Con nghỉ hè, bố mẹ tranh thủ thời gian dắt chúng đi du lịch, không du lịch thì cuối tuần cả nhà đi xem phim, rảnh quá mà! Trong khi đó, đám con nít Việt Nam thì hè học túi bụi (mời đọc bài tập làm văn của bé nào đó viết bình luận về bài Tu hú của Tố Hữu thì biết). Ba mẹ tụi nó thì làm việc chóng mặt, xong mua DVD về nhốt tụi nó trong nhà bật TV lên cho xem, chứ ra rạp thì vừa tốn tiền, vừa tốn thời gian, vừa phức tạp. Cũng vì lý do này phim thiếu nhi, phim hoạt hình ở Việt Nam chả bao giờ thành công vì chả mấy phụ huynh cho con cái ra rạp xem phim cả. CHo nó xem TV là may lắm rồi. Sắp tới học phí tăng 3 - 4 lần, có khi phụ huynh trút giận vào con cái bằng cách khỏi cho tụi mày xem phim gì, khỏi mua DVD hoạt hình luôn, tốn tiền!
Tóm lại, muốn điện ảnh phát triển, bên cạnh chuyện làm phim phải hay hơn, phải có nhiều rạp hơn, thì còn cần có nhiều ngày lễ hơn, nhiều ngày nghỉ hơn để người ta còn rảnh rỗi mà đi xem phim. Chứ không thì chả ai bỏ thời gian ra mà xem phim cả, ở nhà chờ HBO với Starmovies chiếu cái gì xem cái đó hoặc ra tiệm mua DVD về xem.
Vậy đó.
